- Em đi lượm gián chết bỏ vô miệng hồi nào?
- Hồi bé chứ hồi nào. – Quý ròm nheo mắt
– Không tin mày hỏi mẹ xem. Chính mẹ kể cho tao nghe chứ đâu.
Câu phá bĩnh của Quý ròm khiến cuộc đối thoại giữa hai anh em mỗi lúc một lạc đề. Nhỏ Diệp giậm chân bình bịch:
- Em không tin! Anh đừng có nói xấu em.
- Tao thèm vào nói xấu mày. – Quý ròm càng trêu già – Tao ca ngợi “ thành tích” của mày thì có. Chính nhờ mày mà gián nhà mình trốn sạch không còn một
con.
Nói xong, Quý ròm khoái chí toét miệng cười hì hì. T rong khi đó nhỏ Diệp tức muốn ứa nước mắt. Giọng nó trở nên nghèn nghẹt:
- Em không biết. Em méc bà cho coi!
T hấy giọng nhỏ em bắt đầu phát ra đằng mũi thay vì đằng miệng, Quý ròm đâm chột
dạ. Nó hạ giọng, mắt láo liên:
- T hôi đừng có nhè ra đấy! Nín đi, rồi tao sẽ
“ chỉnh” con búp-bê của mày lại cho!
Nghe nhắc tới con búp-bê, đang chuẩn bị sụt sịt, nhỏ Diệp lập tức nín ngang. Mắt nó thô lố:
- Anh làm cho nó biết bò thật đấy hả?
- T rời đất! Chứ tao nói dóc mày làm gì?
Kêu trời xong, Quý ròm vào phòng nhỏ Diệp ôm lấy con búp-bê đem về phòng mình.
Nhỏ Diệp háo hức tính chạy theo coi nhưng nó chưa kịp đặt chân vô phòng học của ông anh, Quý ròm đã dang tay cản lại:
- Chỗ tao làm “ thí nghiệm khoa học”, mày vô làm chi! Đi chơi đi, khi nào xong tao sẽ
chạy ra gọi.
Nói xong, không để nhỏ Diệp kịp năn nỉ, Quý ròm thô bạo sập cửa đánh “ sầm” một tiếng.
Nhỏ Diệp bặm môi đập cửa ầm ầm một hồi nhưng rồi thấy đau tay mà chẳng được tích sự gì, nó đành ấm ức bỏ đi.