KÍNH VẠN HOA - Trang 3581

giễu cả thằng Gia Nghĩa lẫn mình! T iểu

Long nơm nớp nghĩ bụng khi nhớ đến từ

"tụi mày" trong câu nói của Quý ròm.

- Tao có định trồng cây gì đâu! - T iểu Long khụt khịt mũi, ngượng ngập nói.

- Chứ không phải mày định trồng cây si hả?

- Làm gì có!

Quý ròm hất hàm:

- Vậy chiều nào mày cũng mò đến nhà thằng Gia Nghĩa chi vậy? Gần đây nó có nhờ mày đi cùng nó qua nhà nhỏ Liên nữa đâu.

- Mày cũng biết rồi mà. Em thằng Gia Nghĩa mê toán, nhưng thằng Gia Nghĩa lại không có khả năng chỉ cho nó...

Quý ròm nhếch môi:

- Vậy là mày xung phong làm thầy con nhỏ

đó?

T iểu Long lỏn lẻn:

- Tao dốt dặc mà làm thầy ai. Tao nhờ mày giải giùm rồi nói lại cho nó thôi.

Quý ròm không trêu T iểu Long nữa. Nó cúi xuống rút một xấp báo dưới gầm bàn, thảy tới trước mặt bạn:

- Mày xem cái này chưa?

T iểu Long căng mắt dòm, nhận ra đó là tuần báo Toán học và giải trí.

- Mày lật tới trang 20 ấy. - Quý ròm nói.

T iểu Long làm theo chỉ dẫn của bạn. Ở trang 20, nó nhìn thấy mục "Đố vui có thưởng". Đề bài chính là cái đề nhỏ Gia Nhân đưa cho nó hôm đầu tiên: "T rong
ngôi

đền nọ ở xứ Ấn Độ có ba vị thần: thần nói

thật, thần nói dối và thần chập cheng lúc