KÍNH VẠN HOA - Trang 3579

Nghĩa thở hắt một cái, đang cáu kỉnh giọng

nó đột ngột chùng xuống - Bất đắc dĩ lắm

tao mới phải bịa chuyện...

T iểu Long đặt tay lên vai bạn:

- T hế không có chuyện nhỏ Liên cầm tay mày à?

- Không. - Gia Nghĩa quay mặt đi chỗ khác.

- Mày cũng không hề cầm tay nó?

- Ờ.

- T óm lại là hổng có gì giữa mày và nó hết?

- Ờ, hổng có gì hết.

T iểu Long gãi cổ, ngẩn ngơ nói:

- Lạ quá há! Tao tưởng từ ngày mày chỉ cho

nó làm toán, nó phải "ngưỡng mộ" mày ghê

lắm chứ?

Gia Nghĩa quay lại:

- Cái đó thì có.

- "Ngưỡng mộ" sao không cầm tay? - T iểu

Long giương mắt ếch.

- Ờ, không cầm tay. - Gia Nghĩa nhăn nhó, trông nó giống như đang bị ai véo tai - Nó chỉ bày tỏ sự "ngưỡng mộ" bằng cách... rủ cả lô cả lốc bạn bè, anh họ,
em họ, cháu họ của nó tới cho tao kèm toán thôi.

T iểu Long giơ hai tay lên trời:

- T rời ơi là trời!