KÍNH VẠN HOA - Trang 3826

T iểu Long hít vào một hơi:

- Nó bảo gì mày làm nấy à?

- Ờ – Con nhà Hải quắn vẫn vô tâm.

Chỉ đợi có vậy, T iểu Long hớn hở thắt nút thòng lọng quanh con mồi ngây thơ.

- T hế mày hết vùi đầu vào môn công nghệ đến è cổ học môn lịch sử là vì mày thích nó?

- Ờ. – Vừa buột miệng xong, Hải quắn biết mình hớ, liền rối rít – À ... à ... không ...

T iểu Long cười hi hi:

- Chối gì nữa! Tao biết mày thích Quỳnh

Như mà.

Hải quắn chưa kịp giãy nảy, T iểu Long đã tiếp luôn:

- Và tao cũng biết Quỳnh Như thích mày.

- Sao mày biết? – Hải quắn nôn nao hỏi lại, mặt đực ra, quên béng ý định phản đối ban đầu.

- Tao cố chứng cớ.

Hải quắn hấp tấp chìa tay ra:

- Chứng cớ gì, đưa tao coi!

- Khoan đã! – T iểu Long hấp háy mắt – Bây giờ mày phải thành thật trả lời tao trước.

Nó nhìn thằng vào khuôn mặt đang thấp thỏm của Hải quắn, tặc lưỡi:

- Mày thích Quỳnh Như thì rõ rồi. Nhưng mày có nghĩ là nó thích mày không?

T iểu Long chờ Hải quắn lắc đầu để lát nữa chế nhạo Quý ròm chơi. Nào ngờ Hải quắn

gật đầu:

- Dĩ nhiên là có.

- Có à. – T iểu Long chớp mắt – Sao mày biết?