- Xạo!
T rong khi mọi người cười ồ thì nhà ảo thuật đỏ bừng mặt:
- Vị nào vừa lên tiếng đó! Nếu không tin thì tôi sẵn sàng...
T iếng nói khi nãy lại cắt ngang:
- Xạo! Xạo!
T ất nhiên cả nhà ảo thuật lẫn đám khán giả kia không biết kẻ vừa lên tiếng phá bĩnh là ai. Chỉ có bọn Quý ròm biết đó chính là con sáo nhỏ Hạnh mới mua.
Vì vậy, mặt đứa nào đứa nấy xám ngoét, T iểu Long thì thào:
- Giờ tính sao đây?
Nhỏ Hạnh cặp lông mày nhăn tít. Nhưng nó cũng chả biết phải làm sao. Nếu là người ta thì có thể la rầy, khuyên bảo hay thậm chí năn nỉ. Cùng lắm thì thò
tay bịt mồm bịt miệng lại. Nhưng đây lại là một con sáo. Ðối phó với con sáo thì đúng là chẳng có cách gì!
À, có một cách! Cách này không phải do nhỏ
Hạnh mà chính Quý ròm nghĩ ra. Nó nói:
- T ụi mình chuồn quách!
Quyết định của Quý ròm khiến T iểu Long chưng hửng:
- Mày không xem tiếp nữa ư?
T iểu Long ngạc nhiên là phải. Ði xem ảo thuật, chưa bao giờ T iểu Long trông thấy bạn mình bỏ về nửa chừng. Ðây là lần đầu tiên. Nhưng Quý ròm nói:
- Nhà ảo thuật X.15 lần này xem ra chẳng có ngón nào mới! Toàn là trò cũ, tao biết tỏng!
Nói xong, không để T iểu Long có thì giờ hỏi tới hỏi lui, Quý ròm quay lưng bỏ đi luôn. T iểu Long và nhỏ Hạnh lật đật rảo bước theo.
Nhưng nhà ảo thuật đã trong thấy. Lúc nãy ông đã kịp nhận ra tiếng nói khiêu khích kia phát ra từ góc khán đài chỗ bọn Quý ròm đứng, mặc dù không biết
đích xác "thủ phạm" là ai. Nay bỗng dưng thấy ba đứa trẻ hấp tấp bỏ đi, đột nhiên ông sinh nghi. T ừ trên cao, ông cao giọng gọi:
- Này các bạn trẻ kia! Nếu đã bảo tôi "xạo" thì đứng lại đó...
Nhưng lời đề nghị của nhà ảo thuật đã rơi tõm lại phía sau.
Vừa nghe loáng thoáng khúc đầu, bọn Quý ròm đã hoảng hồn vắt giò lên cổ chạy biến.