KÍNH VẠN HOA - Trang 502

Rồi nó quay qua con sáo:

- Út Cưng! Nói chữ Nở đi! Nếu mày đừng nói thành dấu nặng tao sẽ cho mày... cho mày...

Nói đến đó, sực nhớ không có cái gì để cho con sáo, Nở nhìn quanh quất. Nhác thấy mấy cục bò viên trong tô cơm Văn Châu mới giúi vào tay nó hồi trưa
đang đặt trên chõng, nó liền nhón lấy một cục đưa qua đưa lại trước chiếc lồng:

- Nếu này nói đúng, tao sẽ cho mày cục bò viên này! Mày đã biết món bò viên mùi vị như

thế nào chưa?

Nghe Nở nhắc đi nhắc lại hai, ba lần tiếng "bò viên", con sáo quên béng mất yêu cầu của chủ, mà hí hửng vọt miệng:

- Bò viên ngon lắm! Bò viên ngon lắm!

Câu đối đáp thình lình của con sáo khiến Nở giật bắn, cục bò viên rớt bộp xuống đất.

Còn nhỏ Xảo thì hớn hở vỗ tay bôm bốp:

- Ôi, hay quá! Hay quá! Út Cưng của chị thông minh quá! Lại có vẻ bắt đầu mê món bò viên này rồi đấy!

T rong khi nhỏ Hạnh mặt nhăn mày méo thì Quý ròm vừa cười hinh hích vừa tông cửa chạy ra ngoài để tránh sự "truy kích" bất thần của cô bạn gái. T iểu
Long cũng cười híp cả mắt nhưng lịch sự hơn Quý ròm, nó đưa tay lên che miệng để "âm thanh phát ra vừa đủ nghe, không làm phiền lòng người khác" như
đài

truyền hình tối tối vẫn hay nhắc nhở.

T rong bọn, chỉ có Văn Châu là cười nửa miệng. Một phần do nó không hiểu "sự tích bò viên" của nhỏ Hạnh, phần khác do nó bất chợt nghĩ đến ông nó. Nó
đang lo lắng không biết lát nữa đây nó sẽ nói với ông như thế nào để ông có thể yên tâm đi ngủ mà không phải thao thức chờ đợi tiếng "meo meo" quen
thuộc.

Nguyễn Nhật Ánh