bề ngoài Lượm có vẻ ngoan ngoãn tuân theo nhưng trong bụng lại ấm ức không chịu được. T ắc Kè Bông tuy là thủ lĩnh Xóm T rên nhưng nó chỉ thực sự là thủ
lĩnh khi dàn quân đánh nhau với tụi Xóm Dưới kia. Còn ngày thường, thủ lĩnh rất hay bắt nạt bọn trẻ "phe mình" nên trong xóm nhiều đứa bất phục. Ngoài ba
đứa thuộc hạ thân thiết lúc nào cũng cặp kè với T ắc Kè Bông ra, tức những đứa hùa với nó bao vây thằng Chút hôm nọ, còn hầu hết những
đứa khác hễ gặp T ắc Kè Bông là lấm la lấm lét, tránh như tránh tà. Lượm ở chung một nhà với nó lại càng nguy, hệt như con tốt nhép ở chung với ông pháo
ông mã, bị nó ngứa ngáy tay chân cốc đầu đá đít là chuyện cơm bữa.
Hậm hực lâu ngày, nay sắp có dịp chứng kiến thằng T ắc Kè Bông hợm hĩnh kia bị hạ nhục mà không được rủ bạn bè tới xem thì quả là một cực hình lớn lao
đối với Lượm chứ chẳng chơi! Nhưng Lượm không phải là đứa quen chịu bó tay trước "nghịch cảnh". Nằm suy nghĩ một đêm, sáng hôm sau lên trường, nó
chạy đi tìm mấy đứa bạn thân nhất, long trọng rỉ tai:
- T rưa nay anh T iểu Long tao sẽ quyết đấu với thằng T ắc Kè Bông ở ngoài suối! Ðây là chuyện bí mật vì anh tao không muốn ai nhìn thấy cảnh T ắc Kè Bông
lạy lục xin thua! Vì vậy tụi mày có đi xem phải tìm chỗ nấp thật kín, đừng để ai phát hiện!
T rước những cặp mắt trố lên vì thích thú.
Lượm không quên dặn thêm:
- Chỉ tụi mày biết thôi đấy nhé! Không được hở ra với bất cứ đứa nào khác!
Khi dặn như vậy, Lượm tin tưởng một cách ngây thơ rằng cái nguồn tin tối mật đó sẽ chỉ lưu hành trong vòng ba, bốn đứa mà nó "tín nhiệm". Nó quên rằng
khi buộc phải giữ kín cái tin động trời đó nó đã khổ sở biết bao nhiêu thì các bạn nó cũng khổ sở y như vậy nếu không "xì" cái bí mật đó ra cho những đứa
khác. Vì vậy Lượm mới dặn "không được hở ra" phút trước thì phút sau... cả thế giới đều biết.
Có tài thánh T iểu Long mới biết những chuyện kinh thiên động địa xảy ra sau lưng mình. Vì vậy, trưa đó khi cùng Quý ròm đi đến chỗ hẹn, T iểu Long vô
cùng sửng sốt khi phát giác trong đám mía ven suối có không biết bao nhiêu là cái đầu cứ chốc chốc lại thò ra dòm quanh dòm quất rồi lại thụt vào, lấp la lấp
ló cứ như kẻ trộm. Những bóng người nháo nhác ngoài
dự kiến đó khiến T iểu Long chột dạ. Nó quay sang Quý ròm giọng lo lắng:
- T rong rẫy mía có người mày ạ!
- Tao biết rồi! Nhưng đó không phải là "viện binh" của thằng T ắc Kè Bông đâu!
Quý ròm đáp bằng giọng thản nhiên. Khi nãy, lúc vừa nhác thấy bọn nhóc thậm thà thậm thụi, Quý ròm đã biết ngay bọn này là ai và chúng từ đâu đến. Quý
ròm chẳng lại gì thằng Lượm. Chỉ nhìn thoáng qua, nó biết ngay thằng oắt này ranh ma không thua gì mình. Hôm qua khi cố tình phao tin cho Lượm, Quý
ròm biết chắc thế nào Lượm cũng kéo bè kéo lũ tới dự khán trận quyết đấu của T iểu Long.
Bị T ắc Kè Bông ra khích vào bác mấy hôm nay, Quý ròm tức muốn lộn ruột lên đầu. Vì thế không lý gì "kẻ thù" sắp ngã ngựa mà Quý ròm khoanh tay ngồi
im. Nó muốn cảnh T ắc Kè Bông bị đo ván thảm hại phải được tậhlt
đông người nhìn thấy. Nếu ở chốn quê kiểng này mà có đài truyền hình, dám nó mời cả phóng viên đài tới trực tiếp tường thuật trận đấu nữa cũng nên. Có