Chương 10/10
Cách đây chẳng biết mấy trăm hay mấy ngàn năm, ông bà ta dường như đã biết trước sẽ có ngày thằng T ắc Kè Bông đối xử với T iểu Long cạn tàu ráo máng
như thế nên đã đặt ra những câu tục ngữ đại loại như "Mất tiền mua mâm thì đâm cho thủng", "Mất tiền mua thúng thì đụng cho mòn" để ám chỉ hành động
không đẹp của nó. Ðã bỏ công sức ra để "chinh phục" đối thủ, T ắc Kè Bông chẳng dại gì để đối thủ nhởn nhơ. Chính vì vậy nó đành hy sinh thói quen chạy
nhảy ngoài đường để nằm lì ở nhà sai phái T iểu Long cho bõ ghét.
Và cũng cách đây với một quãng thời gian dài như vậy, ông bà ta cũng thấy trước cái buổi chiều T iểu Long lẽo đẽo đi theo thằng Lượm xuống đồi Cắt Cỏ để
khỏi phải phục tùng những mệnh lệnh không bao giờ chấm dứt của
T ắc Kè Bông nên đặt thêm những câu khác như "T ránh mả lại ngã phải mồ" hoặc "T ránh anh một chai, gặp anh hai lọ" để ám chỉ chuyến đi xui rủi của nó.
T iểu Long gặp xui rủi là phải. Bởi vì khi quyết định mon men theo thằng Lượm, nó quên bẵng ngày hôm qua thằng em mình bị bạn bè ngoài bãi thả chế hạo
đến tối tăm mặt mũi, đành phải đánh bò về ngay giữa cái bóng của nó còn cụt ngủn trên đường, chưa liếm được tới bờ ruộng.
T iểu Long quên bẵng. Quý ròm quên bẵng. Và ngay cả thằng Lượm cũng quên bẵng. Ðứa nào cũng chỉ nhớ mỗi một chuyện là làm sao tránh thật xa, càng xa
càng tốt, thằng T ắc Kè Bông quen bắt mọi người vâng phục kia.
Ðồi Cắt Cỏ không quá xa như thằng Lượm hù. Qua khỏi cầu, đi thêm khoảng nữa tiếng đồng hồ nữa là ngọn đồi đã hiện ra lừng lững trước mắt.
Ðồi Cắt Cỏ cũng chẳng giống chút gì với sự hình dung của T iểu Long. Ðồi không phủ toàn cỏ mà ngược lại, cây cối um tùm. T hấp thoáng giữa lùm cây rậm
rạp kia là một ngôi nhà hoang, tường mái lở lói, rêu phong.
T hằng Lượm chỉ tay vào ngôi nhà trên đồi, rụt cổ nói với T iểu Long và Quý ròm:
- Ðó là ngôi nhà ma! T iểu Long cười:
- Xạo đi mày!
- Em xạo anh làm chi! - Lượm mím môi - Hằng tuần cứ đến tối thứ bảy là ma lại thắp đèn bày tiệc trong ngôi nhà này! Có khi còn đốt pháo bông nữa!
Quý ròm "xì" một tiếng:
- Tao cóc tin! Ma gì lại đốt pháo bông!
Bị hai ông anh nghi ngờ, Lượm tức lắm. Nó chỉ tay ra phía trước:
- Không tin, tụi anh hỏi mấy đứa này mà xem! Ðứa nào mà chẳng thấy ma đốt đèn!
Lúc này, bọn T iểu Long đã đi tới chân đồi. Ngược hẳn với ngọn đồi nhiều cây ít cỏ, bao quanh chân đồi là những bãi cỏ dày rậm, tươi tốt và trải xa tít. Lố nhố
trên tấm thảm xanh mượt đó cơ man những trâu bò hoặc đang đủng đỉnh nhai cỏ hoặc đang gồ lưng nằm mọp một cách thảnh thơi. Cũng có những cặp "nhàn
cư vi bất thiện", rủ nhau dạng chân vểnh sừng húc hơi cho đỡ ngứa trước những tiếng la oai oái của những ông chủ oắt tì không ngừng tấp tễnh chạy tới chạy