- Ừ, ném như mày vẫn ném ấy! Mày là vua ném bóng kia mà!
T iểu Long liếm môi:
- Nhưng tao chỉ quen ném bằng quả bónng nỉ thôi! Quả bóng này làm sao ném được!
- Sao lại không được! - Quý ròm nhét quả bóng lá dứa vào tay bạn - Nó cũng y hệt quả bóng nỉ thôi!
Chẳng đặng đừng, T iểu Long đành phải cầm
lấy quả bóng. Nó bóp bóp quả bóng trong tay, cảm thấy quả bóng này hơi to so với quả bóng nỉ. Nhưng không sao, mình sẽ cố! T iểu Long nhủ bụng và quay
nhìn bọn nhóc:
- Nếu tụi mày không thích tập võ thì tao sẽ tập cho tụi mày ném bóng!
Sợ bọn nhóc không hiểu được giá trị của trò này, Quý ròm vội vàng quảng cáo:
- T ài ném bóng của T iểu Long còn hay hơn tài đá song phi gấp tỉ lần! Nó đã từng dùng quả bóng nỉ ném gãy giò một tên cướp khét tiếng ở thành phố, được
thủ tướng đến tận nhà khen ngợi và bắt tay lia lịa, đài truyền hình chiếu đi chiếu lại suốt cả tuần lễ cảnh nó hạ tên cướp...
- Ðủ rồi mày! - T iểu Long liếc Quý ròm, cắt đứt sự khoe khoang càng lúc càng quá trớn của bạn mình.
Nhưng dù bị T iểu Long chặn ngang, những lời lẽ huênh hoang của Quý ròm đã kịp thời phát
huy hiệu lực.
Lo sốt vó vì phạm tới vùng đất thiêng sát chân đồi, lại chẳng được học các tuyệt kỹ "song phi cước" và "thiết đầu công", bọn nhóc đã chán nản định rút lui.
Nhưng khi nghe Quý ròm mở miệng ca tụng tài ném bóng của T iểu Long lên tận mây xanh, những cẳng chân chớm rục rịch kia vội dừng cả lại. Và hàng chục
cặp mắt lập tức nhình chòng chọc vào quả bóng trên tay T iểu Long:
- Ðâu? Mày ném thử coi!
- T rổ tài cho anh em xem đi!
Ðang thấp thỏm không biết quả bóng lạ có chịu tuân theo lực ném của mình không, lại nghe Quý ròm ba hoa một tấc đến trời, T iểu Long càng thêm hốt.
Nhưng đã đến nước này, nó đành phải tận lực bình sinh chứng minh tài nghệ của mình.
T iểu Long nhìn quanh quất tìm mục tiêu.
Nhưng ba bề đồng cỏ mênh mông, chẳng vật gì có thể làm đích ném. Ðang loay hoay, sực nhớ đến lùm cây um tùm trên đồi Cắt Cỏ, T iểu Long liền quay phắt
lại phía sau. Và nó mừng rỡ chỉ tay vào túm lá bứa đang đong đưa trước gió, giọng dõng dạc: