- Hồi sáng có chuyện gì mà mày bỏ về ngang vậy? - Vừa bước vào nhà, Lâm hỏi ngay.
Quới Lương buông thõng:
- Tao chán quá!
- Chán? – Lâm nhìn bạn bằng ánh mắt tò mò – Chán chuyện gì? À, mày buồn về chuyện bị xếp loại học sinh yếu chứ gì!
Rồi không để Quới Lương kịp trả lời, nó gật gù động viên:
- Chán làm quái gì tao cũng bị xếp loại yếu mà tao có chán đâu!
Mắt Quới Lương long lên:
- Không phải tao đang chán vì chuyện đó!
- Chứ vì chuyện gì? – Lâm ngơ ngác.
Quới Lương nghiến răng:
- Chuyện cô T rinh cố tình "chơi khăm" tao! Cặp mắt tròn xoe:
- Cô T rinh "chơi khăm" mày?
- Ừ! - Giọng Quới Lương đầy cay đắng – Cô cố tình lựa những bài tao không học để ra đề!
Rồi vẫn bằng một giọng phẫn nộ, Quới Lương hùng hồn vạch ra những "tội ác" của cô T rinh trong việc "hãm hại" học trò.
Lâm vốn chẳng ưa gì cô T rinh. Vì vậy, nghe Quới Lương công kích cô giáo, nó khoái lắm. Quới Lương nói tới đâu, nó gật đầu lia lịa tới đó:
- Đúng rồi! Đúng rồi! Như vậy rõ ràng cô
T rinh cố tình hạ mày sát ván!
Rồi như sực nhớ ra chuyện gì, Lâm nhíu mày lẩm bẩm:
- Hoá ra cô T rinh "thù" mày từ lâu rồi! Bây giờ tao mới hiểu!
Quới Lương chồm người tới trước:
- Mày vừa nhớ ra chuyện gì thế! Lâm huơ tay:
- Mày có nhớ dạo trước mày nghỉ học liền tù tì cả chín, mười ngày không?