KÍNH VẠN HOA - Trang 748

Mạnh gãi gãi cổ, nó nói mà mắt nhìn đi chỗ khác.

- Hơn nữa nếu từ nơi khác đến, thằng đầu đinh

và thằng mặt rỗ sẽ không thể nào biết được... dấu hiệu của "đảng chim Ưng" trên cặp sách của bọn nhóc!

- Hơn nữa sao? Làm gì mà tự dưng mày lắp ba lắp bắp thế?

Mạnh gãi gãi cổ, nó nói mà mắt nhìn đi chỗ khác:

- Hơn nữa nếu từ nơi khác đến, thằng đầu đinh và thằng mặt rỗ sẽ không thể nào biết được... dấu hiệu của "đảng Chim Ưng" trên cặp sách của bọn nhóc!

Lý lẽ thứ nhất của thằng Mạnh còn khiến Quý ròm gục gà gục gặc. Nhưng đến khi nó nêu ra lý lẽ thứ hai thì miệng thằng Quý ròm đột nhiên méo xẹo:

- Lại "đảng Chim Ưng"! Tao không hiểu tại sao đến hôm nay mà mày chưa quên được những con chim ưng vớ vẩn này!

- Bởi vì chúng không phải là những con chim bình thường! - Mạnh kêu lên thống thiết, giọng nó ai oán như sắp khóc.

- T hôi được rồi! - T iểu Long vỗ vai Mạnh - T rưa mai tụi tao sẽ cùng đi với mày một lần nữa! Nhưng chỉ một lần nữa thôi, nhớ đấy!

Mạnh nhăn nhó:

- T hế nhỡ trưa mai vẫn không gặp bọn trấn lột thì sao?

- T hì thôi chứ sao! - T iểu Long cười - Chẳng lẽ tụi tao cứ phải lẽo đẽo đi sau lưng tụi thằng T ùng suốt cả đời?

- T hế cũng được!

Giọng Mạnh ỉu xìu. Nhưng nó biết không còn cách nào khác.

À, còn một cách! T ối đó, trước khi đi ngủ nó lầm rầm trong miệng rất lâu. Chả biết nó làm

trò gì! Rất có thế nó cầu nguyện, vì tác giả truyện này có nghe lõm bõm được vài tiếng: "... cho bọn chúng xuất hiện... một lần thôi....". Chả rõ nó cầu xin
đấng thần linh nào, nhưng cái lối năn nỉ nịnh nọt của nó nghe thảm não đến tội!

Không rõ do sự thành tâm khẩn khoản của thằng Mạnh trong đêm hôm trước hay do bọn trấn lột đã "khoáng" sạch "tài sản" của các "nạn nhân" khác mà
trưa hôm sau bọn chúng rủ nhau quay trở lại tìm tụi thằng T ùng.

Lần này, lững thững trước mặt Mạnh, T iểu Long và Quý ròm vẫn năm ông nhóc quen thuộc: T ùng, Nghị, Ðạt, Khánh và ông nhóc Mạnh không biết tên. Chỉ
khác một điều: trên chiếc cặp sách của Khánh bữa nay chễm chệ một tấm hình chim ưng, hệt như những tấm hình trên chiếc cặp của tụi thằng T ùng, Nghị,
Ðạt. Như vậy nếu bọn trấn lột xuất hiện chỉ có thằng nhóc kia là thê thảm! Mạnh bần thần nhủ bụng và như không nén được, nó khều

nhẹ lên lưng T iểu Long: