- Hai đứa mày muốn xin vào thế mạng cho thằng oắt này hay sao?
Lúc này Bò Lục, Bò T rổng đã buông thằng Khánh ra nên Quý ròm không buồn gấp gáp. Nó chậm rãi đảo mắt về phía hai thằng nhóc đang sợ đến chết khiếp
bên cạnh, dịu dàng bảo:
- Hai em chạy lại chỗ các bạn đi! Có tụi anh
đây rồi, chẳng còn gì đáng lo nữa đâu!
Vừa nói Quý ròm vừa chỉ tay về phía tụi thằng T ùng. Nhưng tay nó bỗng cứng đơ, hệt như bị ai treo lơ lửng giữa trời.
T ụi T ùng, Nghị, Ðạt đã không còn đứng ở chỗ cũ. Khi bọn Quý ròm xuất hiện, ba thằng oắt không những không mừng rỡ mà vội vàng ôm cặp lỉnh tuốt. Ðến
khi Quý ròm phát giác thì ba đứa chỉ còn là ba chấm nhỏ ở cuối đường.
Nhưng Quý ròm không có thì giờ để nghĩ ngợi lâu. Giọng thằng Bò Lục đã vang lên sát bên tai nó:
- Sao? T rả lời đi chứ?
Quý ròm quay lại chưa kịp "trả lời" đã lãnh ngay một cú đánh của Bò T rổng vào lưng muốn chúi nhủi, kèm theo là tiếng quát đằng đằng sát khí từ phía sau:
- Hơi sức đâu mà đấu võ miệng với tụi này! Cứ
tấn cho chết bà nó đi!
Nói xong, Bò T rổng lại hung hăng nhảy xổ vào
Quý ròm, chẳng buồn đợi đối thủ đứng vững.
Nhưng lần này, cú đấm chưa kịp chạm vào người Quý ròm, Bò T rổng đã bị một cú đá sấm sét trúng cườm tay. Nó giật mình ngoảnh lại và tái xám mặt khi
thấy một đứa lạ hoắc lạ huơ tướng tá chắc nịch đang đứng sát bên cạnh nó tự bao giờ.
T iểu Long quắt mắt nhìn Bò Lục, Bò T rổng, mặt hầm hầm:
- T ụi mày còn chưa chịu biến đi hay sao!
Bò T rổng đưa mắt nhìn Bò Lục như ngầm hội ý, rồi nhún vai đáp, giọng xuôi xị:
- Biến thì biến!
Bò T rổng vừa nói vừa hất hàm về phía Bò Lục, cả hai lập tức quay mình rảo bước. T hái độ
ngoan ngoãn của hai tên trấn lột khiến T iểu