KÍNH VẠN HOA - Trang 781

- T ụi mày chưa chết dễ dàng vậy đâu! Còn phải thưởng thức những món này đã!

Vừa nói nó vừa đá vào khoeo chân Mạnh làm thằng oắt bổ ngửa ra đất. Ông anh cũng chẳng hơn gì ông em. Bò Lục thò chân khoèo nhẹ một cái, Quý ròm đã
nằm đó đất cạnh Mạnh.

Ðằng kia, T iểu Long mấy lần định phóng lại giải vây cho Mạnh và Quý ròm nhưng hễ nó dợm chân là Dũng cò xông vào đánh rất khiến nó không tài nào
thoát đi được.

Bò T rổng bước tới đá vào đùi Mạnh đau điếng:

- T hế nào? T ụi mày theo dõi bọn tao để làm gì?

- Ui da! Ðau quá, đau quá! - Mạnh la bài hãi, nước mắt nước mũi sì sụt.

Bò T rổng cười gằn:

- Mày không khai sẽ còn đau gấp trăm lần như vậy nữa!

Ở bên cạnh, Quý ròm cũng đang bị Bò Lục và

Bò T ứ xách tai kéo lên. Bò Lục cười hà hà, giọng hăm he:

- Hôm trước mày đã chứng kiến màn "đi tàu bay" của thằng Khánh rồi đấy chứ?

Nghe đến ba chữ "đi tàu bay", Quý ròm đổ mồ hôi trán, bụng than thầm: Phen này chết chắc!

Nhưng Quý ròm chưa tới số chết. Ðúng lúc nó và thằng Mạnh sắp sửa ra bã dưới tay của bọn "đô-mi-nô" thì Văn Châu bất thần xuất hiện.

Như một con báo, Văn Châu lặng lẽ tiến đến sau lưng Bò Lục và lẹ làng tóm lấy tay nó. "Bịch" một tiếng, Bò Lục chưa kịp nhìn thấy ai nắm tay mình, thì đã
nằm thẳng cẳng dưới đất.

Ðến lúc này Quý ròm mới nhớ ra Văn Châu. Mắt nó tròn xoe:

- T rời đất! Nãy giờ bạn đi đâu vậy?

Bò T rổng Bò T ứ cũng kịp phát hiện ra thằng

nhãi lạ mặt. Hai đứa khẽ liếc Bò Lục đang nhăn nhó dưới đất và bất giác bước lui một bước.

- Mày là ai?

Văn Châu vẫn lừ lừ tiến tới, không nói không rằng.