- Nếu mày đã lỡ xài phần tiền của tao thì hai tháng sắp tới mày khỏi phải nhận tiền lãi nữa!
- Mày nói sao? - Dũng Cò giật thót.
- Tao nói là phần tiền lãi hai tháng sắp tới, mày không được chia!
Dũng Cò tái mặt:
- Không được! T hế chẳng lẽ tao làm không công cho mày à? Rồi tao lấy tiền đâu tao xài?
- Ðó là chuyện riêng của mày! - Há Chảy lạnh lùng - Mày xài tiền của tao, bây giờ trả lại, thế là công bằng!
- Công bằng cái khỉ mốc! - Dũng Cò tức tối - Ðó là tại mày chứ bộ! Ai bảo mày bỏ đi biệt hai tháng nay!
Há Chảy vẫn điềm tĩnh:
- T rước khi đi xa, tao đã báo trước với mày! Còn chuyện mày tiêu sạch số tiền lãi hàng tháng đâu phải lỗi của tao!
Biết mình đuối lý, nhưng nghĩ đến chuyện sẽ è cổ ra làm việc cho Há Chảy suốt những hai tháng ròng mà chẳng hưởng được cắc bạc nào. Dũng Cò cảm giác
như ai đang bóp mạnh trái tim mình. Nó nghiến răng:
- T hế thì tao không hợp tác với mày nữa! Ngày mai tao sẽ hoàn trả một triệu đông tiền vốn lại cho mày!
Há Chảy cười khô khốc:
- Không phải một triệu! Mà là một triệu hai trăm ngàn!
Dũng Cò hừ mũi:
- Tao nói một triệu là một triệu!
- T uỳ mày! Mày đừng tưởng mày võ vẽ dăm miếng võ là không ai làm gì được mày!
Giọng Há Chảy đầy đe doạ. T rước khi quay lưng đi, nó nhún vai dặn, với giọng không để cho Dũng Cò phản đối:
- T rưa mai, tao ngồi đợi mày ở quán phở hôm nọ! Ðem đủ một triệu hai, nhớ đấy!
Dũng Cò chưa bao giờ ngán Há Chảy. Há Chảy mặt choắt, mõm nhọn, ranh ma nhưng yếu ớt. Với tài nghệ của mình, Dũng Cò thừa sức bóp bẹp Há Chảy chỉ
bằng hai ngón tay. Nhưng lời hăm doạ của một đứa sẵn sàng sinh tử vì một tờ bạc hai trăm như Há Chảy tuyệt nhiên không thể coi thường.
Chắc chắn trưa mai nó sẽ kéo theo một, hai tay anh chị để gây áp lực với mình! Dũng Cò lo lắng nghĩ và suốt đêm hôm đó nó thức trắng để tìm cách đối phó.
Sáng hôm sau, Dũng Cò vội vã đến gặp một số đứa có máu mặt cùng khối lớp với mình để lôi kéo "đồng minh".