cách đánh thó mấy cuốn sổ kia!
- Ừ nhỉ! Chuyện đơn giản thế mà tao lại chẳng nghĩ ra!
Quý ròm như bừng tỉnh, mặt nó tươi roi rói. Nhưng Quý ròm chỉ tươi được có vài tiếng đồng hồ. T ối đó, gặp Văn Châu, Quý ròm mới biết kế hoạch T iểu
Long đề nghị không đơn giản như nó tưởng.
Quý ròm vừa háo hức trình bày xong, Văn
Châu lắc đầu ngay:
- Không được! Kế hoạch này không thể thực hiện được!
Quý ròm tưởng như có một thùng nước lạnh
tạt vào ngực mình. Mặt nó nghệt ra:
- Sao lại không được? Văn Châu tặc lưỡi:
- Ba mẹ tôi và ba mẹ Dũng Cò xưa nay không hợp nhau, hai bên rất ít khi qua lại! Bây giờ nếu tôi đột nhiên xuất hiện, chắc chắn Dũng Cò và cậu mợ tôi sẽ
nghi ngờ!
Quý ròm không ngờ tình thế lại xoay ra như vậy. Nó lúng túng gãi gãi má rồi liếc sang T iểu Long, mặt đầy thất vọng:
- T ụi mình đành phải tính kế khác thôi!
T iểu Long chưa kịp đáp thì Văn Châu bất thần nói:
- Mình không đột nhập vô nhà Dũng Cò được nhưng có thể chặn nó ngoài đầu hẻm!
Mặt Quý ròm vừa xịu xuống lập tức tươi lên:
- Hay đấy! T ụi mình cần phải trực tiếp gặp nó! T iểu Long thu nắm tay quẹt mũi:
- Nhưng gặp nó để làm gì?
- Sao mày ngớ ngẩn thế? - Quý ròm nhướn mày - Gặp nó tất nhiên là để đòi hai cuốn sổ chứ để làm gì!
- T hế nhỡ nó kiên quyết không trả? - Giọng
T iểu Long vẫn chưa hết băn khoăn.
- T hì cứ gặp nó rồi hẵng tính! - Quý ròm phấy tay - Nếu nói chuyện phải quấy không ăn thua thì mình dùng tới chân tay!