KÍNH VẠN HOA - Trang 808

- Dùng tới chân tay của ai?

T iểu Long thình lình hỏi đâm hông một câu khiến Quý ròm ngớ ra như thằng bù nhìn giữ dưa, mãi một hồi mới lắp ba lắp bắp:

- T hì dĩ nhiên là... chân tay của mày!

Nói xong, thấy Văn Châu và thằng Mạnh che miệng cười khúc khích, Quý ròm sực tỉnh liền quay sang T iểu Long, gầm gừ:

- Tao không giỡn với mày à nghen! T iểu Long làm mặt tỉnh:

- T hì tao cũng đâu có giỡn! Dũng Cò chẳng phải tay vừa, trước khi đến gặp nó tụi mình phải phân công đâu đó rõ ràng chứ bộ!

Quý ròm chưa kịp phản ứng thì Mạnh đã hoa tay bô bô:

- Ðúng rồi đó! Võ nghệ của anh T iểu Long và chị Văn Châu mà cộng với đầu óc của anh Quý và chị Hạnh thì bọn Dũng Cò chỉ có nước đầu hàng!

Ðang định ngoác miệng cãi nhau với T iểu Long, chợt nghe thằng Mạnh lên tiếng ca ngợi " đầu óc" của mình, Quý ròm khoái chí cưới tít mắt, quên bẵng
chuyện sập bẫy thằng mập vừa

rồi. Nó nhún vai:

- Khỏi cần nhỏ Hạnh! Mình tao đủ đối phó rồi! Rồi nó quay sang Văn Châu:

- Chừng nào bạn dẫn tụi này đến nhà Dũng

Cò?

- Ngay bây giờ!

- Ngay bây giờ? - Cả Quý ròm lẫn T iểu Long đều tròn xoe mắt.

Văn Châu gật đầu:

- Bây giờ trời tối, tôi ra khỏi nhà không ai biết! Hơn nữa, Dũng Cò đi lông bông cả ngày, đến giờ này mới dễ gặp nó!

Cả bọn lập tức rồng rắn kéo đi.

Quả như lời Văn Châu, Dũng Cò là chúa rong chơi. Bọn Quý ròm đứng lấp ló trước cửa nhà nó nhìn trộm cả buổi, vẫn chẳng thấy nó đâu.

T rong nhà chỉ có ba nó đang ngồi nhậu tì tì bên bàn, thỉnh thoảng lại quay đầu ra sau chắc là định sai mẹ nó mua thêm rượu nhưng chẳng thấy ai ừ hử, ông cáu
tiết chửi vang nhà.

Văn Châu thì thào: