KÍNH VẠN HOA - Trang 810

- T hì ra là mày đấy!

Vừa nói Dũng Cò vừa gục gặc đầu.

- Chính tao đây! - T iểu Long tươi cười - Mày

vẫn khoẻ chứ?

Dũng Cò thừa biết đối phương cất công mò đến tận đây không phải chỉ để hỏi thăm sức khoẻ của mình. Vì vậy nó chẳng buồn trả lời câu hỏi của T iểu Long,
mà chột dạ ngó quanh:

- T ụi kia đâu?

- T ụi nào?

- Còn tụi nào nữa! Ðám bạn của mày ấy!

Hỏi vừa dứt câu, Dũng Cò đã giật bắn người khi nghe cái giọng bỡn cợt của Quý ròm thình lình vang lên sát sau lưng:

- Cảm ơn sự quan tâm của mày! T ụi tao đang ở đây nè!

Dũng Cò quay phắt lại, mặt nghệt ra. Ðang sững sờ, chợt nhìn thấy Văn Châu đứng cạnh Quý ròm và Mạnh, nó hậm hực nhìn xoáy vô mặt bà chị, răng nghiến
ken két:

- T hì ra là mày! Chính mày đã dắt bọn này tới đây!

- Ðúng vậy! - Văn Châu khoanh tay trước ngực, giọng lạnh lùng - Tao dẫn các bạn tao tới đây để lấy lại hai cuốn sổ hôm nọ!

- Ðừng hòng! - Dũng Cò hét lên. Văn Châu nhếch mép:

- Chính hai tên Bò T rổng Bò Lục hôm trước đã hẹn bọn nhóc đem tiền đến chuộc lại hai cuốn sổ kia mà! Sao tụi mày thất tín thế?

- Ðó là chuyện của hai thằng Bò T rổng Bò Lục, chẳng liên quan gì đến tao! - Dũng Cò đáp ngang phè.

Quý ròm hừ giọng:

- Chứ chẳng phải hai thằng đó làm theo lệnh của mày sao?

- Muốn biết bọn chúng làm theo lệnh của ai,

tụi mày đi tìm bọn chúng mà hỏi! - Dũng Cò nhún vai, rồi nó quắc mắt nhìn T iểu Long - T ránh đường cho tao đi!

T iểu Long khụt khịt mũi, chẳng buồn nhích chân: