Câu hỏi của Dũng Cò làm Văn Châu bỗng đắn
đo. T hực bụng nó cũng chẳng muốn "đối đầu" với đứa em họ ngổ ngáo này. Ba mẹ của Dũng Cò với ba mẹ nó vốn xích mích xưa nay, nó chẳng muốn tạo
thêm hiềm khích giữa hai gia đình. Vả lại, Văn Châu nhíu mày thầm nhủ - "đảng Chim Ưng" của Dũng Cò từ nay có lẽ không còn là mối đe doạ đối với bọn
học trò trường Hoạ Mi nữa, mình chẳng nên dồn nó vào đường cùng làm gì! Nghĩ vậy, Văn Châu khẽ hắng giọng, ôn tồn:
- Dù sao tao với mày cũng là chỗ chị em...
Văn Châu nói chưa dứt câu, Dũng Cò đã khinh khỉnh cắt ngang:
- Ðừng có giở giọng đàn chị ra với tao! T óm lại, bữa nay mày có muốn ra tay đánh nhau với tao hay không, cứ nói thẳng ra!
Văn Châu điềm nhiên:
- Tao chỉ muốn chuộc lại hai cuốn sổ kia thôi!
- Chuộc? - Dũng Cò nhướn mày. Văn Châu gật đầu:
- Ðúng vậy! Nếu mày không chịu trả thì tao sẵn sàng chuộc! Chẳng phải ngay từ đầu tụi mày đã có ý đó sao?
- Chuộc ngay bây giờ ư? - Dũng Cò vẫn thao láo mắt.
- Ngay bây giờ thì không được!
- T ại sao?
Văn Châu tặc lưỡi:
- Bây giờ tao không mang theo tiền! Nhưng nếu mày đồng ý, trưa mai tụi tao sẽ đợi mày ở quán nước hôm nọ!
- T ới đó để nộp mạng cho công an à? - Dũng
Cò nhún vai - Hừ tao chả dại! Văn Châu chớp mắt:
- Tao hứa sẽ không để lộ chuyện này ra ngoài! T ụi tao chỉ cần lấy lại hai cuốn sổ thôi!
- Tao chả tin! - Dũng Cò một mực lắc đầu - T ốt nhất tụi mày hãy quên chuyện mấy cuốn sổ đi!
- Không được! - Quý ròm nóng nảy vọt miệng - Mày phải trả những cuốn sổ lại cho bọn nhóc! Nếu không, bọn chúng sẽ bị cô giáo phạt!
Dũng Cò cười khẩy:
- Ðó chẳng phải là chuyện của tao! Hơn nữa tất cả đã muộn rồi!