- Ðối phó với bọn này tao chả cần dùng tới vũ khí!
Vừa trả lời Bò T rổng, Bò Lục vừa nháy mắt với nhỏ Hạnh ngầm bảo hãy thoát ra phía nó trấn giữ.
T ất nhiên nhỏ Hạnh thừa thông minh để hiểu hảo ý của Bò Lục nhưng nó vẫn không tin ba đứa nó có thể thoát đi an toàn. Bò T rổng sử cây nhị khúc côn, Bò
T ứ hườm sẵn quả chuỳ xích, trước những thứ kinh hãi này hoạ may chỉ có T iểu Long là tránh được, còn chậm chạp như nó với Quý ròm chắc thế nào cũng
lãnh
một phát vào người.
T iểu Long cũng ý thức được sự nguy hiểm đang treo lơ lửng trên đầu cả bọn. Nó vội vàng cởi phăng chiếc áo đang mặc, cuộn lại như sợi lòi tói và nhanh tay
thắt nút ở hai đầu mút. Bên kia Dũng Cò vừa hô "Ðánh!", nó liền bật kêu "Hạnh! Quý! Cẩn thận! Nhớ bám sát sau lưng tôi!" và lập tức vung "sợi thừng" vù
vù ra bốn phía, bặm môi đánh đỡ.
Nhưng dù cố hết sức, trận chiến bắt đầu chưa được mấy phút, phe Quý ròm đã nhanh chóng bị đối phương áp đảo.
Dũng Cò võ nghệ cao cường, lại thêm cây côn không ngừng múa tít trên tay, Văn Châu chẳng thể nào "nhập nội". Nó cứ chờn vờn chạy quanh lừa thế một
cách vô vọng.
Phía bên này, T iểu Long cũng cầm cự vã mồ hôi. Vừa đón đỡ phần mình vừa lo bảo vệ cho nhỏ Hạnh và Quý ròm sau lưng, T iểu Long tả
xung hữu đột một hồi đã thấy núng thế. Cũng may Bò Lục chỉ giả vờ đánh cầm chừng, nếu không phe T iểu Long đã bầm mình từ đời tám hoánh.
Quý ròm chẳng đánh đấm gì, chỉ nấp sau lưng T iểu Long chạy qua chạy lại đã muốn xịt khói lỗ tai. Nó hổn hển:
- Sao đây T iểu Long?
T iểu Long vung chiếc áo đỡ cây nhị khúc côn đánh "bộp":
- Sao chuyện gì?
- Hay trả gói tiền lại cho tụi nó quách?
- Không được! - T iểu Long lại vung chân đá vào bóng Bò T ứ đang vờn ngang trước mặt - Ðã lấy lại được số tiền phi pháp đó thì dứt khoát không nên trả!
Mải đối đáp với Quý ròm, T iểu Long di chuyển
hơi chậm lại một tí, đã bị cây nhị khúc côn trên tay Bò T rổng quẹt trúng bắp vế.
- Ha ha! - Bò T rổng reo lên đắc thắng - Ðã có một tên bị què giò!
Bò T ứ hào hứng hùa theo: