KÍNH VẠN HOA - Trang 860

- Em đi nhưng rồi sực nhớ còn bỏ quên vài món đồ nên em quay lại lấy! Lát nữa em ra bến xe cũng không muộn!

Quý ròm hừ mũi:

- Mày bỏ quên chiếc thùng thiếc này đây chứ gì!

Rồi trước bộ tịch lóng ngóng của ông em, Quý ròm nheo mắt tiếp:

- Mày đừng tưởng có thể qua mắt được tao! Hồi trưa chạy về nhà không thấy chiếc thùng này trong phòng, tao đã biết ngay là mày lén lút quay lại! Tao hỏi
bà thì quả y như rằng!

Văn Châu ngạc nhiên nhìn chiếc thùng trên tay Mạnh:

- T hế ra tiếng nổ khi nãy phát ra từ chiếc thùng này đây hở?

- Ðúng thế! - Mạnh gãi gãi đầu - Ðây là chiếc

thùng gây nổ! Em từng mất vía vì nó một lần, vì vậy khi quyết định ra đây em đã nghĩ ngay đến nó...

Nói đến đó, Mạnh lại ngập ngừng liếc trộm Quý ròm. T hấy vậy, T iểu Long đặt tay lên vai Mạnh, mỉm cười:

- Anh Quý chỉ rầy vậy thôi! Em đừng lo! Dù sao cũng nhờ mưu mẹo của em mà tụi anh mới thoát khỏi tay bọn Dũng Cò bữa nay!

T rong khi T iểu Long trấn an Mạnh thì Văn Châu cúi xuống định lượm gói tiền dưới đất lên. Nhưng nó chưa kịp chạm tay vào, nhỏ Hạnh nhác thấy liền gọi
giật:

- Ðừng đụng vào, Văn Châu! Bạn không thấy

Dũng Cò khi nãy sao?

Lời nhắc nhở của nhỏ Hạnh khiến Văn Châu giật thót:

- Ừ há! T ôi quên béng mất!

Rồi nó đứng thẳng người lên, tò mò ngó Quý ròm:

- Quý bôi chất gì trên gói tiền vậy? Quý ròm nhe răng cười:

- Ở nhà tôi có bình ắc-qui cũ. T ôi nhúng gói tiền này vào chất a-xít sun-fu-ric loãng chứa trong đó!

Văn Châu nhíu mày:

- Nhưng tại sao bạn lại phải bọc tiền vào bao ni- lông?