KÍNH VẠN HOA - Trang 861

Quý ròm láu lỉnh:

- Bởi vì tôi muốn có tiền để trả lại bạn! Nếu không có lớp ni-lông bảo vệ, những tờ giấy bạc sẽ bị a-xít "ăn" sạch hết!

Ngược lại với vẻ thán phục ánh lên trong mắt

Vă Châu, T iểu Long quẹt mũi, giọng bất bình:

- Tao nghe nói chất a-xít này rất nguy hiểm! Mày lấy ra bôi như thế nhỡ thằng Dũng Cò có mệnh hệ nào thì nguy!

- Người ta cảnh giác là cảnh giác a-xít đậm đặc cơ! - Nhỏ Hạnh vọt miệng thanh minh giùm Quý ròm - Còn loại a-xít loãng trong bình ắc- qui, lại chỉ bôi có
một tẹo thì chẳng đến nỗi như Long nghĩ đâu!

Quý ròm gật gù:

- T hực ra, khi nãy Dũng Cò giật mình buông gói tiền chính là do bất ngờ! Nếu nó cầm lâu thêm một chút cũng chẳng hề hấn gì, chỉ nghe nong nóng và bị ăn
da tí đỉnh thôi!

Nói xong, Quý ròm cúi xuống thản nhiên nhặt gói tiền lên.

- T hế bạn không sợ bị ăn da à? - Văn Châu tròn mắt hỏi.

- Dĩ nhiên là không! - Quý ròm chưa kịp trả lời,

nhỏ Hạnh đã chúm chím vọt miệng - Bởi Quý chỉ nhúng phân nửa gói tiền vào bình ắc-qui thôi, Quý cầm phía một nửa còn lại, làm sao bị a-xít ăn da được!

- T hì ra vậy!

T rong khi Văn Châu, T iểu Long và Mạnh gật gà gật gù trước lời giải thích "cặn kẽ" của nhỏ Hạnh thì Quý ròm co giò rượt cô bạn gái chạy dài, miệng la
toáng:

- Bò T rổng Bò Lục Bò T ứ biến rồi nhưng còn tên đồng đảng Bò Viên này nữa! Suốt ngày hắn cứ tò tò theo "lật tẩy" tôi hoài, thật ra thì tôi phải nộp bao
nhiêu tiền thì hắn mới chịu buông tha tôi đây hả trời?