KÝ ỨC CHIẾN TRANH - Trang 150

Khi còn ở trong thành phố, tôi đi tới một cửa hàng, chỉ để ngắm chút ít. Khi
tôi đứng đó, một người đàn bà béo lên cơn kích động. "Tại sao các anh lại
bày đồ ngọt ở tủ hàng? ‘Mẹ ơi, mua cho con một chiếc kẹo’ – những đứa
con của tôi kêu khóc. Đám bán hàng các anh có lẽ được tọng đầy mồm đồ
ăn thức uống, nhưng các anh lại không chịu bán kẹo cho một đứa trẻ chỉ vì
không có phiếu!?!” Bà ta la lớn và chìa cho người nhân viên bán hàng cái
kookish (cử chỉ của bàn tay biểu lộ sự lăng mạ - James Quinn). Một ông già
có bộ mặt hốc hác và những đầu ngón tay ám khói thuốc vàng khè ủng hộ
bà ta, “Đúng đấy, tôi không cách nào mua được diêm mà không có tem
phiếu. Chúng ta cứ đập vỡ cửa kính và lấy đi thôi!” Nhưng nào ai dám làm
thế. Nếu họ thực sự làm điều họ đã dọa, họ sẽ bị xử bắn ngay lập tức.

Thức ăn trên bàn ăn của chúng tôi ngày càng trở nên tệ hơn. Chúng tôi chỉ
có 75 gram bánh mì cho mỗi bữa sáng và bữa tối, đôi lúc có thêm một mẩu
phômai hay cá nhỏ, và trà với đường. Vào bữa chính chúng tôi nhận được
một đĩa xúp loãng và 200 gram bánh mì. Đôi khi có thêm một nồi súp đậu.
Tôi không thể ngờ rằng món súp đậu đó có thể ngon như vậy. Tôi đã rất
yếu, rất chật vật tôi mới leo được lên thang gác.

Những trận đánh ác liệt tiếp tục diễn ra gần Matskva. Tôi gửi một lá đơn
xin được chuyển tới một đơn vị ngoài mặt trận lên sư đoàn trưởng của
mình. Ông ta không chấp nhận và xua tôi đi. Quân ta đã phải rút khỏi
Stalino (Donetsk, thành phố ở miền Nam Ukraine – James Quinn). Năm
mươi ngàn tên Đức bị giết tại đấy. Mọi người nói, ‘chúng ta đã giết được
hàng ngàn tên, thế nhưng chúng vẫn đang tiến công’. Khắp nơi mọi người
đều nói về chuyện thực phẩm.

Ngày 7 tháng Mười Một

Hôm nay là lễ kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười. Hôm qua, nhân ngày lễ,
chúng tôi được cấp mỗi người nửa lít rượu vang. Chúng tôi uống rượu giữa
một trong những đợt báo động không kích. Hôm nay ở đây có một cuộc
“diễu hành”. Chúng tôi diễu quanh Đại học Bách Khoa. Binh lính hỏi xin