LÁ NGỌC CÀNH VÀNG - Trang 46

- Bởi vì cháu đi đôi giày này bé quá.

- Giày của ai ấy đấy mà?

- Vâng, giày cháu, một người bạn cháu mượn để hôm nay đi ăn cỗ cưới.

Bà Tham nhìn chân Nga, phì cười:

- Đi giày sang trọng quen, đến nay cháu lê đôi giày da láng rách, trông

tiều tụy quá.

Nga giơ cái khuỷu tay thủng cho thím xem, và nói:

- Bẩm không tiều tụy bằng thế này.

Bà Tham phá ra cười:

- À, thảo nào, thím thoạt trông thấy cháu, thím lạ quá. Mà thím nghĩ mãi

không biết hôm nay cháu có cái gì khác. Mượn cái áo ở đâu mà vừa dài vừa
rộng thế này?

Nga thẹn thùng, đáp:

- Của người có đôi giày này đấy ạ.

- Thế cũng cho người ta mượn áo à?

- Vâng.

- Nhưng cháu thiếu gì áo? Cho mượn thứ này đã có thứ khác, sao không

mặc?

Nga không đáp.

Hôm nay, Nga cố ý ăn mặc một cách rất sơ sài. Cô con gái mơn mởn mọi

khi với chiếc áo sa tanh màu hồng phớt, với cái quần sa tanh trắng, với đôi