LẰN RANH SINH TỬ - Trang 204

- Giá như có người nào biết - Tôi nói và cười buồn bã.

- Pikelet, chúng tôi sắp đi rồi. Sau khi sinh đứa bé xong.

- Ồ - Tôi nói

Lẽ ra phải thấy nhẹ nhõm nhưng tôi lại cảm thấy hơi hốt hoảng và điều

này có lẽ đã bị nàng nhận ra.

- Cậu quan tâm nhiều đến thế sao?

Tôi cúi gỡ lớp sáp trên bề mặt tấm ván bánh lái kép đã mòn vẹt của

mình.

- Pikelet?

- Có thể gặp lại không? - Tôi hỏi mà không nhìn lên.

- Ồ, không được đâu, cưng.

- Chỉ một lần thôi. Nhé?

- Kìa, Pikelet.

- Nó là của tôi mà. Tôi nói mà không hiểu hết ý nghĩa đe doạ trong lời

nói của mình.

- Chết tiệt, Pikelet.

- Rồi tôi sẽ để cho cô yên. Chỉ một lần thôi.

Có lẽ tôi chẳng bao giờ muốn dừng lại - tôi không thể nào dừng được -

nhưng ít ra là đối với nàng, đây là một điều nguy hiểm thực sự.

- Được - Nàng nói chua chát đến nỗi tôi nghe như một quả đấm - Để mà

kỷ niệm, phải không?