LẼ NÀO EM KHÔNG BIẾT - Trang 335

Thích thú, Nguyệt Dương lập tức lao xuống bơi, ba cùng dậy hai chị em

bơi từ năm 10 tuổi, nhưng tính lại thì cô vẫn ngu hơn Hà Anh, nên chỉ dám
xuống chỗ gần.

Loanh quanh ra rồi lại vào, được ba bốn vòng, mệt thở không ra hơi, cô

thả chân, định chạy lại phía các bạn…Mà cố mãi, chân vẫn không chạm đáy
biển.

Tại sao lại thế? Rõ ràng chỗ cô cách bờ biển rất gần mà? Chả nhẽ chỗ

này có hố ngầm…vì vậy mới không ai ra đây chơi?

Hơi hoảng, cô cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ trong đầu giờ sẽ bơi vào bờ, sẽ

rất nhanh thôi…

Đúng là chó cắn áo rách, ngay cái lúc cô cần vào bờ nhất, thì chân lại bị

chuột rút! Vùng vẫy, gọi các bạn mà vô ích.

Hà Nguyệt Dương đuối dần, chỗ này cách chỗ mọi người xa quá, làm

sao mà họ nghe tiếng cô được?

Sức lực cuối cùng dần cạn kiệt, chân tay đờ đẫn, người cũng mềm nhũn,

có lẽ số phận chỉ tới đây…

-“Nguyệt…Nguyệt…Nguyệt ơi…”

Cô lại nghe thấy giọng nói đó, rất quen…

Có người gọi cô tha thiết, có mùi bạc hà vương vấn đâu đây. Cô muốn

mở mắt, mà sao khó nhọc tới thế?

Môi người đó chạm môi cô, truyền cho cô từng luồng khí…

Người đó ôm cô vào lòng, cô nghe sao bi thương…

-“Nguyệt ơi, đừng chết, tôi xin mà…”