-“Nào nào, bắt đầu trò thứ hai, các chàng bịt mắt hết chưa? Được rồi, tốt
tốt… các nàng ngồi trên lưng các chàng mau!!!”
-“Xong hết chưa…được rồi, Okie, bây giờ đội nào mở miệng đội đó
thua ngay lập tức!”
-“Rồi, bây giờ nàng ám chỉ thế nào thì tùy, miễn là chàng đi được về
đích và trên đường đi phải lấy được hết tất cả các túi quà”
Cái khó của trò chơi này là mọi người chưa được bàn bạc với nhau, chưa
nói ám hiệu nào đi như nào, cho nên là, bây giờ mới bắt đầu thử.
Hà Dương cũng không biết làm sao, cô thử liều, tay mình chạm vào tai
trái của Phong, không thể ngờ, cậu ấy rẽ trái thật. Kí hiệu tương tự của cô là
đặt tay vào tai phải và, tay cô xoa xoa tay cậu hướng từ trên xuống, Phong
ngay lập tức ngồi xuống cho cô lấy quà…
…
Kết thúc các phần thi, đội số 7 thắng chung cuộc.
Hiếu đưa phần thưởng là vé xem phim cho muội muội, trêu:
-” Mịa, hai đứa này học chung bao nhiêu năm, hiểu ý nhau… lợi quá còn
gì… còn anh Phong nhé, anh dở cái trò gì thì anh tự biết nhé… ”
Hà Nguyệt Dương ngượng, má ửng hồng, đôi mắt tò mò nhìn Phong. Cô
thấy mặt lớp trưởng cũng hơi đỏ, cậu ngoảnh qua chỗ khác, Dương lí nhí.
-” Vé xem phim…”
-” Tôi không cần !”
Đoạn, ai đó lạnh lùng bỏ đi. Có người nhìn theo bóng dáng ấy, trong
lòng nhói đau…