LINH HỒN MÊ ĐẮM - Trang 48

- Chẳng qua tôi lười nhìn người khác, đặc biệt là với những người tự

cho rằng mình đẹp trai. – Hắc Tĩnh nhìn thẳng vào anh, đáp trả.

- Sao cơ, xem ra tâm trạng cậu có vẻ không được tốt nhỉ? Có phải là

có chuyện gì không hay vừa xảy ra phải không?

- Anh cố tình châm chọc.

- Đâu có đâu, được gặp anh ở đây, tâm trạng tôi tốt lên rồi.

- Hắc Tĩnh lạnh lùng trả lời.

- Không phải cố, không vui thì cứnói ra, nhịn lâu thành bệnh đấy. –

Anh cười to.

- Cười được thì cứ cố mà cười, Đông Phương Thiên Kiêu, vì anh sắp

sửa không cười nổi nữa đâu. – Hắc Tĩnh nhìn anh hằn học rồi uống một
ngụm champagne đang cầm trong tay.

- Ôi, lời của cậu thật khiến người ta lo sợ! – Anh càng cười

- Nếu tôi là anh thì chắc chắn tôi nên sợ.

- Thật đáng tiếc, trên đời này không gì có thể khiến tôi sợ cả.

- Không có ư? Chẳng phải là lời nguyền của nhà Đông Phương làm

anh sợ chết khiếp sao? – Hắc Tĩnh cười khẩy.

Sắc mặt anh biến đổi, ánh mắt trở nên sắc lạnh:

- Cậu sẽ hối hận vì đã nhắc đến chuyện này.

- Thật đáng tiếc, trên đời này không có gì khiến tôi hối hận cả. – Sắc

mặt Hắc Tĩnh không hề thay đổi.

- Sẽ có sớm thôi. – Anh buông một câu.