LỖI NHỊP TRÁI TIM - Trang 292

Hạ nhìn anh lạ lẫm . Lúc này mặt anh dịu lại, nói tiếp :

- Nhưng theo thời gian, anh đã nghiệm ra rằng : cô ta không xứng đáng và
thấy mình lúc đó thật trẻ con, nên anh quên ngay cô ấy trước khi cưới em .
Rồi dần dần anh lại thấy loài hoa này cũng dễ thương, nên anh bảo chú
Tám chăm sóc cẩn thận hơn.

Nói xong, anh nhìn cô nheo mắt :

- Anh đã nói thật tất cả rồi đó, em có tin không ?

Hạ hỉnh mũi.

- Em tin anh, nhưng chưa là tất cả . Vì theo em biết, anh rất đào hoa.

Anh khịt mũi :

- Vậy em còn muốn điều tra gì nữa đây ?

Hạ Ỡm ờ :

- Em muốn anh tự nguyện.

Anh gãi đầu như khó xử :

- Làm sao anh nhớ nổi mà khai.

Hạ trợn mắt kêu trời :

- Trời đất ! Anh yêu hết người đẹp hiện diện trên đất này sao ?

Anh nhăn nhó, giọng ỉu xìu :