LỬA HẬN - Trang 41

“Vâng. Báo anh ấy gọi cho tôi ngay khi nào xong việc. À, nhắc anh ấy nhớ
lấy số đo lần cuối cho bộ áo lễ mặc tối thứ bảy này nhé”. Cô ta nở một nụ
cười thương hại vờ vịt với Terri. “Tiếc rằng chúng tôi sê không gặp được cô
ở đó”.

Terri nhận thấy đám hủi còn ân cần niềm nở hơn cô ta. “Jean-Del có mời
nhưng tôi kẹt chuyện khác”. “Thật tiếc. Tôi nghĩ cô bận đồ trắng chắc sẽ
đẹp lắm. Một món gì đó thật đơn giản với vài mảng ren để lấp đi phần nào
đôi vai nhỏ và cặp hông hẹp”. Cô ta nghiên cứu khuôn mặt của Terri. “Có
lẽ cần nhiều màu kem hơn màu trắng, hợp với nước da cô. Da cô hơi bị đen
quá, đúng không?”

Dòng họ nhà Moriah bắt nguồn từ những người chạy nạn tìm chốn nương
thân an toàn sau khi Napoleon thua trận Waterloo. Còn Terri thì không chắc
lắm về ông bà cố tổ nội ngoại nhà mình. “Tôi sẽ chuyển cho Jean-Del lời
nhắn của cô”. Cô nói câu đó theo cái cách hệt như khi nói châm chích khá
lắm, đồ chó cái.

“Cảm ơn cô rất nhiều”.

Nếu Moriah cưới anh ta, mình sẽ xin chuyển công tác. Làm sao chịu nổi
cảnh con bé quyền quí ấy gọi điện đến đây mỗi ngày để kêu Jean-Del về
nhà giúp cô ta đếm bạc chứ.

***

Sable nhắm mắt gục đầu lên đôi tay khoanh lại. Nàng không muốn khóc,
nhưng những giọt nước mắt cứ lặng lẽ trào ra khi Jean-Del nói. Giờ đây
nàng chỉ có cảm giác chết lặng, tê cóng hệt như vào đêm hôm ấy, mười
năm về trước.

“Cô vốn ít nói, đúng không?”

Nàng đưa mắt nhìn khuôn mật thân thiện của người lái xe tải ngồi kế bên.
Anh ta đã cho nàng lên xe ngay cạnh sân trường sau khi la mắng một hồi
về vụ vẫy xe, và đồng ý đưa nàng về lại vùng nhánh sông. Anh chàng trông

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.