LY HÔN - Trang 232

hai tay che đi tầm mắt không muốn nhìn thấy hình ảnh bản thân bất lực
chịu tên hỗn đản Quý Văn Nghêu nhục nhã.

Trong khi đó, Quý Văn Nghêu lại đang chìm đắm trong thỏa mãn cảm

thụ tầng tầng lớp lớp ấm áp bao bọc, dịu dàng hôn thân thể Lâm An Nhàn,
thấp ngực thoải mái cười: “An Nhàn đừng nhẫn nhịn, lát nữa em sẽ phải
cầu xin anh.”

Sau đó thong thả địa chấn trên người Lâm An Nhàn.

Dù che mắt, Lâm An Nhàn vẫn cảm giác được từng đợt khô nóng do

Quý Văn Nghêu mang lại, bất quá có lẽ nhờ tác dụng của thuốc nên không
đau chết đi sống lại như lúc cùng Phó Minh Hạo.

Trong cơn hỗn loạn, Lâm An Nhàn cảm nhận được nụ hôn của Quý

Văn Nghêu một đường từ cổ lướt xuống ngực mình, thỉnh thoảng còn khẽ
cắn.

“An Nhàn, anh đã là người đàn ông của em, em nhìn đi.”

Hai tay bị Quý Văn Nghêu ép buộc mở ra, ánh đèn sáng chói đâm vào

mắt khó chịu, Lâm An Nhàn mơ hồ nhìn thấy hai mắt Quý Văn Nghêu đỏ
ngầu nhuốm đầy dục vọng ẩn nhẫn, khao khát. Lâm An Nhàn đột nhiên há
miệng cắn bả vai Quý Văn Nghêu.

Mặc Lâm An Nhàn hung hăng cắn, Quý Văn Nghêu vẫn giữ nguyên

trong cô, không ngừng lãnh cười: “Cả hai chúng ta đều đau, ai cũng không
mệt, nếu em muốn báo thù thì mau buông.”

Bao nhiêu uất ức đều dồn hết vào nhát cắn này nên không bao lâu

miệng Lâm An Nhàn nồng nặc mùi máu, hận không thể cắn dẫn đến án
mạng.