tâm.
“Tôiđiđược chưa, còn muốn gì nữa? Những dấu vếtanhđể
lạitrênngười, tôi có gan làm gì!” Lâm An Nhàn đột nhiên nhớ chuyện này
có thể làm Quý Văn Nghiêu tin, nhưng vừa tức vừa sợ nên thanhâmcó chút
run run.
Quý Văn Nghiêu định buông tha cho Lâm An Nhàn, nhưng bất chợt
nghĩ lại, quần lótthìcó thể thay bất cứ lúc nào mà. Nhưng nghe Lâm An
Nhànnói, liền xốc quần áocôlên, nhìn bộ ngực trắng như tuyết có từng
mảng xanh tím loang lổ, khóe miệng hơi có ý cười, sau đó ngồi xổm xuống
nhìn thấy hai đùi cùng đỏ đỏ xanh xanh, đầu óc nóng lên, bắt đầu dùng sức
cắnmộtcái, sau đó lại liếm liếm hôn hôn như an ủi, khi đứng
lênthìmặtđãcườithậttươi.
Lâm An Nhàn đau đến mức suýt xoa,: “Quý Văn Nghiêu,anhlàmộttên
biến thái!”
“đãcóanhrồithìem đừng hòng chơi trò bắt cá hai tay, lần này em ngoan
ngoãn nênanhkhônglàm khó dễ em nữa, ra ngoàiđi.”
Lâm An Nhàn mở cửa ngó trái ngó phải, thấykhôngcó người vội vàng
bướcđi, tới phòng kháchthìgặp Phó Minh Hạođangcao hứngnóichuyện điện
thoại. Còn Vương Thu Dungđangloay hoay trong bếp, mới yên lòng thở hắt
ra.
Đột nhiên, cảm thấy mông mình vừa bị ai đó véomộtcái, lập tức xoay
người lại đúng lúc Quý Văn Nghiêuđiqua người mình, Lâm An Nhàn vừa
tức vừa hận, tìm nơi cách xa Quý Văn Nghiêu ngồi xuống.
Phó Minh Hạo đứng bên cửa sổ điện thoại. Quý Văn Nghiêu cười híp
mắt nhìn Lâm An Nhànkhônghề chớp mắt, dù cúi đầu làm ngơcôvẫn cảm
giác được ánh mắt nóng bỏng của Quý Văn Nghiêu dính chặt vào người
mình.