MA CÀ RỒNG SA NGÃ - Trang 75

- Đùa thôi, đừng khóc nha! Em rất vui khi được chị quan tâm đến em

đấy...

- Nói cho chị biết làm sao mà em ra nông nỗi này?

- Ông ta, ý em là ba em làm đấy. Vì em không muốn thừa kế vị trí của

ổng nên... Ôi, nó thật kinh khủng!

- Nhưng... Em là con ông ấy mà? Cha thì làm sao mà ra tay với con

mình nặng thế?

- Nơi này là vậy đấy. Ông ta không thích những kẻ chống đối mình. Dù

là con cái thì cũng thế thôi.

- Thật tàn nhẫn mà. Thế sao ông ấy lại đồng ý tha cho em?

- Thì... Em sợ ông ta làm hại đến chị nên xin được thả ra, đổi với một

vài điều kiện...

- Điều kiện?

- Chuyện nhỏ thôi. Cũng qua rồi, chị đừng để ý.

- Uhm, vậy thì sau này phải cố gắng để bản thân không bị thương nữa,

có biết không?

- Em hứa đấy... Yêu chị...

Jay cọ cọ cằm mình vào vai tôi. Dường như hạnh phúc bây giờ với tôi

chỉ có vậy. Ở bên cậu tôi thấy thật tự nhiên cho dù trong hoàn cảnh nào đi
chăng nữa. Tôi yêu Jay!

*