MA SÓI - Trang 285

— Mẹ kiếp, ông Canh Đêm này. Cô ấy không phải của tôi. Không ai là

của ai cả.

— Đừng có mưu mô với chính tâm hồn mình. Tại sao anh để cô ấy cho

những kẻ khác?

— Hãy hỏi tại sao gió không ở lại trên cây ấy.

— Ai là gió? Anh? Hay là cô ấy?

Adamsberg mỉm cười.

— Chúng tôi thay phiên nhau.

— Điều đó cũng không tồi, chàng trai của ta.

— Nhưng gió bỏ đi, Adamsberg nói.

— Và gió lại quay về, ông Canh Đêm đáp lời.

— Chính vậy, vấn đề là ở đó. Gió luôn quay về.

— Cốc cuối cùng đó, ông Canh Đêm xem xét cái chai trong bóng đêm rồi

thông báo. Phải chia phần ra thôi.

— Thế còn ông, ông Canh Đêm? Ông có yêu ai không?

Ông Canh Đêm im lặng.

— Tôi cóc quan tâm, Adamsberg nói. Tôi không buồn ngủ.

— Anh không có câu trả lời ư?

— Suzanne, suốt cả cuộc đời. Chính vì thế mà tôi tháo hết đạn trong bao

của ông ra.