MA SÓI - Trang 80

— Anh thấy không. Anh ta đi ra ngoài dạo. Hơn nữa hôm nay là Chủ

nhật.

Lawrence hất cằm.

— Hình như Chủ nhật nào anh ta cũng đi lễ nhà thờ vào bảy giờ sáng,

Camille nói, ở làng bên cạnh.

— Thế thì đã về rồi. Anh đi tìm khắp xung quanh nhà anh ta trong vòng

hai giờ đồng hồ. Không thấy anh ta.

— Núi rừng rộng lớn lắm.

— Anh quay lại trại Écarts. Soliman ra khỏi nhà xí rồi.

— Bà bác sĩ tâm lý hả?

Lawrence gật đầu.

— Cậu ta không khỏe lắm. Bác sĩ cho cậu ta thuốc an thần. Cậu ta đang

ngủ.

— Ông Canh đêm?

— Hình như ông ta đã di chuyển.

— Tốt.

— Một mét.

Camille thở dài, rứt một mẩu bánh mì rồi lơ đãng nhai trệu trạo.

— Anh thấy ông ấy thế nào, ông Canh đêm ấy? cô hỏi.

— Phiền phức.