MA THẦN HOÀNG THIÊN - Trang 1711

- Là ngươi… Mang theo vẻ mặt tràn đầy thần sắc không thể tin được,

ánh mắt Diệp Vọng dán chặt lên thân ảnh mới tới, vô thức hít vào một hơi
khí lạnh.

Vừa rồi là kẻ này chặn một chiêu của hắn? Điệp Thế Kim Cương

quyền từ trước tới nay, luôn là tồn tại luyện thể vô địch chưa một lần bại.
Vậy mà hôm nay, hắn không chỉ bị người chặng đứng, mà còn bị cường
hãn phá vỡ, thụ thương không nhẹ.

Từ khi nào một kẻ phế vật không bằng súc sinh trong mắt hắn lại trở

nên cường đại như thế, chuyện này làm sao có thể.

- Không ngờ phải không?

Nhàn nhạt cười, Hoàng Thiên lời nói tưởng chừng như rất nhẹ nhàng,

nhưng sát ý trong đó lại đậm đặc đến khó mà hình dung nổi. Thậm chí
Kiếm Ma cùng tiểu hoà thượng đang đứng bên cạnh cũng cảm thấy lạnh
buốt, không tự chủ được mà lui về phía sau.

Từng hình ảnh quá khứ không ngừng tràn về trong tâm trí hắn, những

hình ảnh về một đứa bé chưa đầy mười tuổi, mất cha mẹ, mất gia đình, mất
đi toàn bộ những gì nó từng có.

Bươn trải để sinh tồn, nó năm đó chỉ vì va phải người ta mà bị đánh

cho thừa sống thiếu chết. Bị đám người kia xem thường khinh bỉ, bị bọn
hắn gọi là súc sinh cầm thú, ngay cả cha và mẹ cũng bị lăng nhục. Nó thù
hận, nhưng nó nhẫn.

Hai năm sau, khi mà cái tâm trí trẻ con non nớt của nó nguôi đi hận

thù, biến cố lần nữa ập lên đầu nó. Chỉ vì tranh cãi với Thiên Phương mà
nó bị người bức cho quỳ xuống trước bao người. Mặc cho đôi chân dập nát
vì chống đỡ, mặc cho máu nóng thê lương chảy trên nền đá, nó cuối cùng
vẫn phải khuất nhục trước kẻ thù. Nó căm phẫn, nhưng một lần nữa nó
nhẫn.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.