MÃI KHÔNG NHẮM MẮT - Trang 37

- Cậu? Hình như đối phương đang cười - Nhiều lắm cậu cũng chỉ đáng làm
em của tôi!

Anh cũng cười:

- Vinh hạnh quá! Tôi cũng có một bà chị làm cảnh sát! Lại nói tiếp - Nhưng
có điều lúc này, tôi vẫn chưa biết mặt mũi chị ra sao.

Đối phương nói:

- Tôi cũng chưa biết mặt mũi cậu như thế nào.

Anh nói:

- Chị đã trông thấy một nửa.

Đối phương nói:

- Tôi chỉ muốn nhìn thấy nửa kia!

- Tại sao?

- Vì nửa ấy có đôi mắt!

Tiêu Đồng trở nên trầm mặc, giây lâu mới lên tiếng:

- Tôi chân thành kính phục chị. Ý tôi là kính phục tấm chân tình của chị đối
với người chồng đã quá cố.

Cô cảnh sát cũng im lặng giây lâu rồi nói:

- Thực ra thì chúng tôi chưa kịp làm lễ kết hôn - Cô đã nhận ra nét biến đổi
kỳ lạ trên nửa khuôn mặt của Tiêu Đồng nên hỏi - Cậu cảm thấy tôi rất kỳ
lạ, đúng không?

Tiêu Đồng lắc đầu: