MẠNH HƠN SỢ HÃI - Trang 131

-

Vậy thì, cuộc hành hương tưởng niệm đó, chính bạn cô là người khởi

xướng sao?

-

Ý nghĩ này không phải mới lướt qua tâm trí anh đúng không?

-

Chính cô đã nói với tôi rằng đó là một dấu mốc kỷ niệm.

-

Rất khó để chính miệng Shamir nói với anh chuyện đó, không phải sao?

-

Tôi thật sự lấy làm tiếc, Andrew thở dài.

-

Với Shamir hay là với linh cảm yếu kém của anh?

-

Cả hai, và hãy tin rằng tôi rất chân thành khi nói điều đó. Ít nhất thì anh

ấy cũng đã tưởng niệm được người đó trước khi…

-

…cắt dây? Đúng, theo một cách nào đó. Khi đặt chân lên ngọn núi đang

nguyền rủa ấy, việc tưởng niệm đó đã hoàn thành.

-

Còn cô, cô đi theo anh ấy vì tình yêu?

-

Anh Stilman, tôi vô cùng biết ơn anh, đây là chìa khóa nhà anh, chúng ta

dừng tại đây thôi.

-

Cô đã đổi tên sao, cô Baker?

Suzie dường như cứng họng vì câu hỏi của Andrew.

-

Chúng ta làm theo kiểu khác đi, Andrew nói tiếp, nếu tôi hỏi cô học trung

học ở đâu, đại học ở đâu, hoặc chỉ cần hỏi nơi cô nhận bằng lái xe, cô sẽ có
câu trả lời dành cho tôi chứ?