MARIE CURIE MỘT ĐỜI HY SINH CHO KHOA HỌC - Trang 166

Giọng lo âu, nghẹn ngào của Ma-ri làm nhà bác học ngạc nhiên quay

lại:

- Gì thế, Ma-ri, em sao thế?

- Pi-e…, nếu một ngày một trong hai chúng ta chết… thì chắc người

còn lại khó mà sống nổi. Chúng ta không thể sống không có nhau, phải
không anh?

Pi-e chậm chạp lắc đầu. Ma-ri đã nói những lời của một người vợ và

một người yêu, nhưng trong giây phút đã quên sứ mệnh của mình, làm cho
Pi-e sực nhớ rằng một nhà bác học không có quyền bỏ khoa học, lẽ sống của
mình.

Pi-e nhìn ngắm bộ mặt đăm chiêu buồn rầu của Ma-ri, và nói với một

giọng cương quyết:

- Em nhầm. Dù sao đi nữa, dù có như cái xác không hồn, người còn

lại vẫn cứ phải làm việc.