Ngập ngừng giây lát anh ta ấp úng.
" Cô… Cô có đôi mắt đẹp… đẹp vô cùng… đẹp lạ lùng… Tôi nghĩ là tôi
chưa vẽ hết nét đẹp đôi mắt của cô…
Yên Sương cười gật đầu như đồng ý với anh ta. Nhìn Yên Sương anh ta ấp
úng.
" Tôi xin phép được gặp cô nữa. Lúc đó hy vọng tôi sẽ vẽ đẹp hơn…
Không gật đầu Yên Sương nhìn anh con trai như muốn thu lấy hết ba hồn
chín vía của anh ta.
" Để coi. Tôi không dám hứa…
" Dạ… Tôi sẽ chờ cô ở đây… Dù cô đến hay không đến tôi cứ chờ…
Tay cầm bức tranh Yên Sương mỉm cười thay cho lời từ biệt rồi lặng lẽ
bước đi. Anh con trai nhìn theo cô gái mặc chiếc áo bà ba trắng. Tà áo của
nàng bay trong cơn gió chiều bốc lên từ dòng sông Hậu. Đi xa xa Yên
Sương mới sực nhớ là mình chưa có tiếng cám ơn. Hơi quay đầu lại nàng
lên tiếng.
" Cám ơn anh...