MẬT THÁM PHONG VÂN - Trang 123

Lăng Phong tiếp nước sôi, cứ thế ném con gà vào.

Ngô cô nương lập tức đau khổ:

- A, sao ngươi lại nhúng nó vào nước sôi? Bỏng chết nó thì sao?

-...

- Đừng cạo lông nữa được không? Trông nó tội nghiệp quá, không có

lông chắc là lạnh lắm.

Tên nào đó rút cục chịu không nổi:

- Thế cô có lông hay không? Có thấy lạnh không?

- A, ngươi...

Ngô cô nương cũng không đến mức ngây thơ, chẳng qua nàng xưa nay

chẳng bao giờ vào bếp, không quen cảnh làm thịt. Lúc này mới ấm ưc nói:

- Ta chỉ là... không quen nhìn thôi. Ngươi đừng to tiếng được không?

Lăng Phong thở ra, người ta dịu dàng như vậy, hắn còn có thể làm gì.

- Ừm, có điều không phải lúc đầu cô muốn làm gà sao? Không quen làm

sao làm?

- Ta lại không biết, nó... tàn nhẫn như vậy nha.

- Chứ cô nghĩ làm thế nào?

- Ta nghĩ... động dao vào một cái, liền... thành miếng.

Lăng Phong mặt đen thui.

Ngô cô nương bị cảnh làm gà kinh tâm động phách, phá lệ nói nhiều: