Nhưng, sau khi đã trải qua một tình yêu dốc hết gan ruột và một nỗi
đau khôn cùng, làm sao có thể dễ dàng đón nhận một tình yêu mới?
Một khi trong lòng còn ám ảnh, thì sẽ không thể nào bất chấp tất cả
mà dồn hết tình cảm được, và với một tình yêu không dồn hết tình cảm thì
làm sao gọi là tình yêu?
Khi Diệp Trí Viễn nói rằng sẽ theo đuổi cô, không phải trong lòng An
Hạ Dao không có cảm giác, không lung lay, mà là vì vết thương ấy quá sâu,
nên cô đã từ chối anh.
Vì đã từng yêu, vì đã từng đau, cho nên từ chối, cho nên rời xa.
An Hạ Dao lặng lẽ đưa tay lên chùi nước mắt, nói một mình: “An Hạ
Dao, mày là đồ ngốc, năm mười bảy tuổi đã sa vào khó khăn lắm mới được
sống yên ổn một chút, không lẽ lại để sa vào lần nữa? Không được nghĩ
nữa.”
Diệp Trí Viễn và tuổi mười bảy đều ở lại cùng năm tháng, chỉ có thể
hồi tưởng, nhưng không được chạm vào, nếu không mãi mãi sẽ không thể
nào ngóc đầu lên được!
Ngày hôm sau, An Hạ Dao vẫn còn chưa dậy thì đã bị tiếng chuông
cửa đánh thức, vừa ngáp vừa giụi mắt, cô bước ra mở cửa.
Là nhân viên của cửa hàng hoa, với một bó hoa “Yêu Cơ màu xanh”,
lịch sự hỏi: “Chào cô, cô là cô An Hạ Dao phải không?”
An Hạ Dao hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu, rồi đón tấm thiếp từ
tay người ấy, đưa mắt nhìn, trên đó là ba chữ Diệp Trí Viễn với những nét
chữ bay bướm và vô cùng quen thuộc, An Hạ Dao không ký nhận mà gửi
trả ngay lại cho người đưa hoa: “Anh mang về đi, tôi không nhận.”