MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 586

Trong xóm Liễu, lác đác đã có vài quán rượu và tiệm ăn lên đèn. Khách

làng chơi thưa thớt. Giờ này, các ả giang hồ còn bận trang điểm, không mấy
ả đứng phất phơ đón khách trước cửa.
Trời chưa tối, nhưng hai chiếc đèn lồng lớn treo trước quán Ogiya đã được
thắp sáng. Jotaro đến xóm yên hoa, nhận ra ngay nơi mình muốn tìm, nên
dừng chân trước cổng chính Quán Ogiya nghe ngóng. Nó không rõ xóm
Liễu ở đâu, cứ tưởng phải đi xa nên đã chuẩn bị kỹ cho cuộc hành trình.
Nói là chuẩn bị nhưng thực ra có gì đâu, đeo thêm cái túi vải gai trong bỏ
vài thứ lặt vặt, kể cả cái mặt nạ nó ưa thích, thường lúc nào nhàn rỗi lại đem
ra ngắm và đeo vào mặt, và thanh gươm gỗ dài. Đôi dép vẫn là đôi dép cỏ
cũ, xơ xác, mòn vẹt gót.
Qua cánh cửa khép hờ, đang ngó nghiêng nhìn vào trong sân, bỗng thấy
một người dáng dấp và y phục có vẻ như gia nhân trong quán đi ra. Thấy
Jotaro, gã ngạc nhiên hỏi giọng hách dịch.
- Mày là ai ? Trẻ con đến đây làm gì ?
- Tôi tìm sư phụ. Miyamoto Musashi ở đây phải không ? Bác làm ơn báo
cho ông ấy biết có học trò ông đợi ngoài này.
Sự ngạc nhiên trên mặt gã gia nhân bỗng biến mất, nhường chỗ cho sự khó
chịu và tức giận. Cũng vì Miyamoto Musashi mà hai ngày nay, phái
Yoshioka cho người đi lục soát khắp xóm, công việc làm ăn của gã bị đình
trệ, tiền trà nước thu vào sút kém hẳn đi.
Nhớ đến lời dặn của viên quản lý, gã cau mặt:
- Ở đây không có ai tên đó cả. Nhãi con, mới mở cửa chưa có khách đã đến
quấy rầy ! Đi ra !
Đoạn xô Jotaro ra khỏi cổng. Jotaro vung tay gạt mạnh:
- Ơ hay ! Bác này làm gì thế ? Tôi hỏi tin, không cho biết thì thôi, can gì
đẩItoi !
- Á à ...thằng này bướng ! Mày đến đây do thám hả ?
- Và không đợi trả lời, gã nắm ngay lấy cổ áo Jotaro nhấc bổng lên, ném
bịch ra ngoài cửa.
Jotaro ngã ngồi xuống vệ đường, đau điếng. Cơn giận nổi dậy, phừng
phừng, mắt hoa lên, nhớ đến lúc đánh nhau với con chó đen trong trang trại