MIYAMOTOMUSASHI - ĐỜI KIẾM SĨ - Trang 620

phải dùng đường ấy. Không chần chừ, Miyamoto Musashi rẽ ngay sang
hướng núi đá, nhanh như một con sóc.
Qua đồi Kagura, hắn vòng sau một ngôi cổ mộ, rồi theo hướng bắc đi thẳng
mãi.
Xuyên qua khu rừng trúc xum xuê che kín cả ánh trăng, bên một làng nhỏ
sơn cước, Miyamoto Musashi đến chân núi đá. Bên kia sườn núi là hướng
đi Quan Lĩnh. Theo lời chủ quán, vào những hôm trời quang, nếu đứng ở
trên cao, có thể nhìn thấy cây cổ tùng cành xòe ra như cái tán.
Miyamoto Musashi ngồi nghỉ một lúc, đưa mắt định hướng rồi bắt đầu lên
núi. Qua hàng phong thưa, mặt nước một cái hồ nhỏ dưới chân phản chiếu
ánh trăng lóng lánh như gương. Càng lên cao, mặt hồ càng bị che lấp rồi
khuất hẳn sau những tàn cây. Dòng sông Kamo hiện ra, trắng như bạc, uốn
éo tự giải lụa chạy dài đến tận chân trời và mờ dần trong làn sương trắng
đục.
Miyamoto Musashi có cảm tưởng đang nắm cả địa hình vùng phụ cận cổ
thành Kyoto trong lòng bàn tay. Nếu trăng cứ sáng như thế này, khi sang
bên kia sườn núi, hắn hy vọng có thể bao quát được hết địa thế và chú ý
một chút, biết được những chỗ nào đối phương mai phục. Tỷ như tướng
Oda trong trận đánh danh tiếng Okehazama, Miyamoto Musashi đã chọn
con đường hiểm trở đến tấn công thay vì con đường dễ đi rộng rãi.
Tiếng chân đạp lá khô và ánh lửa đuốc thấp thoáng khiến Miyamoto
Musashi đề phòng, nhảy đến thu hình sau một gốc phong. Một người đứng
tuổi, ăn mặc ra lối gia nhân nhà quý tộc chậm chạp vạch cây đi tới, tay trái
cầm bó đuốc đã lụi, tay kia:
một con dao phát. Mắt gã đảo nhìn tứ phía, mặt nhem nhuốc khói đuốc
thông, quần áo ướt nhẹp.
- Đi đâu ?
Tiếng quát của Miyamoto Musashi làm gã gia nhân giật nẩy mình, suýt
đánh rơi cả đuốc. Thấy một thanh niên cao lớn hiện ra, lão kêu khẽ nửa vui
mừng, nửa kinh ngạc:
- Miya ...Miyamoto Musashi ? Tráng sĩ có phải là Miyamoto Musashi ở
Miyamoto không ?