MỘT NGÀY LÀ MƯỜI NĂM - Trang 48

ngoét, chân tay run rảy khi nhìn thấy cái hộp vàng. Không cần tra hỏi, anh
ta đã thú nhận luôn:

- Em lấy mười lai vàng. Em không đấu tranh tư tưởng được. Xin anh!

- Đồ tồi!

Lèng Cảnh bỗng nổi xung túm ngay cổ áo Bình định táng. Nhị Nguyễn
ngăn, nghiệm giọng với Bình:

- Nộp!

Bình vội móc trong túi áo ngực một bọc giấy nhỏ đặt trước mặt ông, mở ra
đêm còn đủ mười lai

- Sao đồng chí làm vậy? Ông hỏi

- Em định để lúc về, qua đây mua ít thuốc tây, quần áo gửi cho bố mẹ già ở
Từ Sơn. Bố mẹ em ốm yếu lắm.

- Bố mẹ tao không ốm yếu à! - Lèng Cảnh chen ngang xưng mày tao liền.

- Cũng định chia cho anh một ít đấy khi về cũng có quà cho nhà.

- Chẳng thêm! - Lèng Cảnh quát.

- Đồng chí lấy lúc nào? - Nhị Nguyễn hỏi