MỘT NỬA YÊU THƯƠNG - Trang 507

Lục Tử Kỳ càng véo mạnh hơn, gương mặt hiện lên nụ cười tinh quái:

- Vì ta là người cầm được nhưng không buông ra được.

Mắt chớp chớp, Tống Tiểu Hoa hiểu ra:

- Chàng lại ghen rồi!

- Thế nào gọi là lại?

- Thiếp sai rồi, thiếp sai rồi, chàng đường đường là Lục đại nhân, Lục

nhị gia, làm sao có thể ghen được? Cùng lắm chỉ là tức thôi…

- Nàng cứ tiếp tục nói lý đi!

- Ay ôi, ay ôi, thiếp chỉ là vô tình nhắc đến thôi!

- Vô tình mới càng đáng ghét!

- Vậy thì thiếp cố ý vậy!

- Nàng nói lại một lần nữa xem nào!

Tống Tiểu Hoa biết không thể nói rõ được bằng lời, bèn bè môi kêu

than:

- Nam nhân ức hiếp nữ nhân, bạo lực gia đình!

Biết là giả vờ nhưng sợ làm đau nàng, nên Lục Tử Kỳ đành buông tay,

mặt lạnh lùng:

- Nàng vừa nói là “họ”, vậy ngoài người đó ra còn ai?

Vừa xoa cằm, Tống Tiểu Hoa vừa tươi cười dí sát mặt vào, nghiêm túc

nói: