MƯỜI BẢY KHOẢNH KHẮC MÙA XUÂN - Trang 184

| Chương 10 |

– Chào giám mục, – Stierlitz nói và nhanh chóng khép cửa lại. – Xin

giám mục tha lỗi về việc tôi đến muộn. Ngài đã ngủ chưa ạ?

– Chào ông. Tôi ngủ rồi, nhưng mong rằng ông đừng ngại chuyện đó.

– Một lần nữa xin giám mục tha lỗi cho tôi.

– Ông cứ cho rằng tôi đã tha lỗi cho ông rồi đi. Mời ông vào trong

này. Tôi thắp nến ngay đây.

– Vâng, thế thì tốt quá.

– Có chuyện gì chăng?

– Có.

– Mời ông ngồi.

– Cảm ơn. Ngài để tôi ngồi ở đâu đây?

– Đâu cũng được. Ở đây, gần bếp, ấm hơn... Hay là ở chỗ kia... tùy

ông.

– Hễ từ chỗ ấm ra ngoài lạnh là tôi bị cảm ngay. Tốt nhất là lúc nào

cũng ở một chỗ nhiệt độ không thay đổi. Thưa giám mục, có ai sống ở nhà
ngài bảy ngày vừa qua thế?

– Ông hỏi cung tôi chăng?

– Không phải thế.

– Nghĩa là tôi có thể không trả lời?

– Ngài phải trả lời.