MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 1098

Hắn có diện mạo trắng trẻo xinh đẹp, eo rất nhỏ, tư thái đi đường uyển

chuyển mềm mại.

Thẩm Thanh Huyền lại không thèm để ý dung mạo hắn, chỉ nhìn y phục

màu đỏ, trong đầu lại hiện lên người khác.

Thập sư huynh còn tưởng y nhìn ngây người, bèn cười nói: “Nếu thích,

vậy để Vũ Anh ở với ngươi đi!”

Nói xong hắn dặn vài câu, Vũ Anh kia tỏ vẻ đã hiểu, cười nói: “Công tử

yên tâm, nhất định có thể khiến sư đệ ngài sảng khoái.”

Thập sư huynh vội đẩy Thẩm Thanh Huyền, nói: “Đi đi.”

Lúc này Thẩm Thanh Huyền mới hoàn hồn, y nhìn thập sư huynh nói:

“Sư huynh không đi sao?”

Thập sư huynh cười nói: “Ta không thích kiểu này.”

Thẩm Thanh Huyền mê man, khó hiểu nói: “Ngươi không thích thì sao lại

…”

Thập sư huynh chớp chớp mắt: “Không phải vì ngươi sao, mau đi đi, vị

ca nhi này sẽ chơi với ngươi.”

Thẩm Thanh Huyền vẫn không nghĩ nhiều, chỉ tưởng hầu hạ y dùng cơm,

thành thử đi theo Vũ Anh.

Vào sương phòng, Vũ Anh hỏi: “Công tử muốn uống trà không?”

Thẩm Thanh Huyền đã uống trà cả buổi chiều nên không muốn uống nữa,

nói thẳng: “Không, bắt đầu đi.”

Vũ Anh cứ tưởng y còn non lắm, nào ngờ cũng thuộc dạng nóng vội, hắn

làm nghề này đã quen rồi nên không ưỡn ẹo, chưa kể có thể được cùng tiểu