MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 205

“Hiện giờ không thể nói, hy vọng tới lúc đó Bệ hạ đừng giận.”

(*) Miêu tảhành động gợi chuyện cho người ta hiếu kỳxong bỏdỡ.

Cố Kiến Thâm bảo: “Bất kể sư thúc làm gì, ta cũng sẽ không giận.”

Thẩm Thanh Huyền mỉm cười: “Giết ngươi cũng không giận ư?”

Cố Kiến Thâm đáp: “Chết dưới kiếm sư thúc, thành quỷ cũng phong lưu.”

Lời nói tuy cợt nhả, nhưng Thẩm Thanh Huyền không giận, ngược lại còn

cười:

“Hoa mẫu đơn rất đẹp.”

Cố Kiến Thâm: “Nhưng không bằng một phần vạn của sư thúc.”

Thẩm Thanh Huyền cong môi cười, giọng nói mát rượi:

“Bệ hạ … ta muốn uống trà.” Vì âm cuối hơi cao, nét lạnh lùng kia lại

dẫn theo ngọt ý mê người.

Cố Kiến Thâm rũ mắt, thấp giọng đáp:

“Được.”

Trước khi ngủ, Thẩm Thanh Huyền ngồi bên giường nhìn Cố Kiến Thâm.

Cố Kiến Thâm nhìn y: “Có chuyện gì ư?”

Thẩm Thanh Huyền hỏi hắn: “Giường ngươi rộng không?”

Cố Kiến Thâm ngừng một lúc rồi nói: “Cũng được.”

Thẩm Thanh Huyền bảo: “Giường của ta hẹp.”

Cố Kiến Thâm nhìn y: “Vậy ta đổi cho ngươi cái khác.”