MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 2143

Tứ ca nói: “Mày ngây thơ quá rồi, là nó hút khô người ta!”

Lục ca lúng túng: “Em vẫn nên cách xa anh ấy thì tốt hơn.”

Tứ ca nói: “Yên tâm, nó chướng mắt mày.”

Lục ca thấp giọng: “Em biết anh ấy vẫn luôn muốn quấn Tiểu Cửu.”

Thẩm Thanh Huyền xếp thứ chín, Cửu cũng là tên của y.

Tứ ca nói: “Ai mà chẳng muốn quấn Tiểu Cửu?”

Lục ca đỏ mặt: “Anh nói coi sao Tiểu Cửu không chịu cho người ta

quấn?”

Tứ ca cười lạnh: “Lòng tự trọng quá cao.”

Lục ca lại bảo: “Em ấy không cho ai quấn, cũng không quấn người khác,

nhưng em ấy không bị thiếu dinh dưỡng.”

Tứ ca nói: “Còn chưa tới tuổi, đến tuổi rồi, sợ rằng còn dữ hơn Tiểu

Ngũ.”

Lục ca lại đỏ mặt: “Cũng không biết khi nào em ấy mới đến tuổi …”

Tứ ca hừ một tiếng: “Xem chút tiền đồ của mày kìa.”

Lục ca biện giải: “Nhưng em ấy thực sự rất đẹp.”

Tứ ca thở dài: “Đừng nghĩ lung tung, em ấy là con của thần, sẽ không ở

hồ băng mãi.”

Thẩm Thanh Huyền rất quen với ba chữ “con của thần”, từ nhỏ y đã nghe

rồi, hầu như người ở hồ băng đều gọi y như thế.

Con của thần, chính là người đẹp nhất trong hồ băng.