MUỐN PHI THĂNG THÌ YÊU ĐI - Trang 645

Thẩm Thanh Huyền đến gần hắn nói: “Vậy sao lại ngủ không được?”

Cố Kiến Thâm nhẹ giọng đáp: “Rất tối.”

Thẩm Thanh Huyền bật cười, trong lòng thì nghĩ: Suy cho cùng vẫn là trẻ

con, vẫn biết sợ tối.

Y dịu giọng hỏi hắn: “Cần thần đốt đèn không?”

“Không cần.” Cố Kiến Thâm lại nói, “Quốc sư, ngươi có thể ở bên cạnh

trẫm không?”

Thẩm Thanh Huyền đương nhiên đồng ý.

Cố Kiến Thâm vỗ vỗ bên cạnh: “Nếu không so đo, quốc sư có thể ngủ

cạnh ta không?”

Thẩm Thanh Huyền sững sờ, chưa kịp phản ứng lại.

Cố Kiến Thâm lại nói: “Bên cạnh có người, thiết nghĩ có thể ngủ ngon

hơn.”

Thẩm Thanh Huyền đi tới, ngồi bên mép giường bảo: “Bệ hạ ngủ đi, thần

ở đây.”

Cố Kiến Thâm nhìn y, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười, hắn nói: “Trẫm ngủ,

ngươi cũng đừng đi.”

Thẩm Thanh Huyền chỉ cho rằng hắn đang làm nũng, song vẫn thấy đau

lòng: “Được.”

Cố Kiến Thâm nằm trên giường, cuốn chăn, giương mắt nhìn y.

Thẩm Thanh Huyền thương hắn còn nhỏ, ánh mắt rất đỗi dịu dàng: “Ngủ

đi.”